“Đúng không ạ?”
“Đoán chừng là đao mổ heo của bố con, bố con đi lính 3 năm.
”
Thẩm Bích Cầm tận hưởng thời gian ăn tối cùng con trai nên khi nói về việc Diệp Vô Cửu mắt tích, bà không quá đau thương: “Nhưng mà chả có tí tiền đồ nào cả.
”
“Mẹ nghe ông ấy nói ổng chăn lợn trong quân, cấp bậc còn chưa được bằng tiểu đội bếp núc.
”
“Lúc đầu ông ấy có thể làm việc thêm vài năm nữa.
Nghe đâu nói đuổi theo heo chạy qua biên giới, nên ông ấy đã xuất ngũ trước.
”
“Sau khi xuất ngũ, ổng liền xem mắt mẹ, không đến một tháng hai người bọn mẹ kết hôn.
Cơ thể bố con không thể sinh dục, nên nhặt con về.
“Vậy mà đã qua hai máy năm.
”
Thẩm Bích Cầm gắp một miếng thịt cá bỏ xương bỏ vào bát của Diệp Phi như cũ, còn bà thì cầm đầu cá gặm.
Diệp Phi muốn gắp trở lại bát của bà, nhưng bị bà nhìn chằm chằm.
Diệp Phi bất đắc dĩ gắp cá vừa ăn: “Chăn heo mà mẹ cũng vừa mắt được, xem ra mẹ chính là chân ái của bố.
”
Thẩm Bích Cầm mỉm cười dịu dàng: “Tình cảm bố mẹ đến chết cũng không đổi, là một trong vô số cặp đôi gia đình bình thường.
”
“Lúc đầu mẹ vừa mắt bó con là do cảm tháy ổng rất trung thực, vừa gặp đã kể cho mẹ nghe hết tình huống, còn đem thẻ lương các thứ đưa cho mẹ cơ.
”
“Còn nói sẽ đối tốt với mẹ cả đời.
”
“Mẹ nghĩ rằng ông ấy đáng tin cậy và cảm thấy an toàn, vì vậy mẹ đã đồng ý ở bên nhau.
”
“Trên thực té, trong hai thập kỷ qua, ngoài việc hết lần này đến lần khác mang thương tật và khiến mẹ phải lo lắng cho sự an toàn của ông ấy, ổng chưa từng khiến mẹ thất vọng một lần nào.
”
Mắt bà long lanh: “Nếu được chọn lại, mẹ vẫn chọn bó của con.
”
Rồi trên gương mặt bà lại hiện lên một nỗi buồn, suốt một năm trời vẫn không có tin tức của người đàn ông kia, sống chết vẫn chưa biết thế nào.
Nhìn thấy mẹ trằm mặc, Diệp Phi