Diệp Phi cười cười, sau đó phất tay trái trực tiếp đánh văng người phụ nữ trung niên ra.
Người phụ nữ trung tuổi hét lên, ngã thẳng ra sau đè lên một số đồng bọn.
Bà ta khiếp sợ không thôi, giống như là không nghĩ tới chuyện Diệp Phi lại có thể mạnh như vậy, tùy tiện ra đòn là có thể hạ gục được bà ta.
Cùng lúc đó Tôn Bát Phàm cạy miệng Vương Như Lâm.
Diệp Phi nghiêng cỏ tay đổ bát trung y vào miệng ông lão.
Bát trung y này không chỉ nóng mà còn chứa rất nhiều đan dược.
Người phụ nữ trung niên hét lên một cách cuồng loạn: “Đừng…”
“A…” Ông lão gần như run rẩy ngay khi uống thuóc bắc, sau đó hoảng sợ mở mắt ra.
Ông ta một bên liều mạng dãy dụa, một bên phun thuốc trung y nóng rát kia ra.
“Á…:” Bệnh nhân có mặt đều hét lên, cùng nhau lùi lại máy bước, giống như gặp ma.
Bọn họ không lường được, một bệnh nhân đã chết có thể sống lại như vậy.
Mắấy người
Chương Đại Cường cũng sững sờ.
“Thuốc còn chưa uống hết, không thể thoát chết đâu.
”
Diệp Phi tay trái ấn ông lão vững vàng như núi Thái Sơn, tay phải vẫn rót trung y.
Nóng hồi không chỉ làm bỏng môi cũng ông lão, khoang miệng cũng nỗi không ít bọt khí… Ông lão nói lảm nhảm, thỉnh thoảng lại la hét khiến những người phụ nữ trung niên cảm thấy run rẩy, nhưng cũng không thể xông lên cứu người.
Sau khi rót xong bát thuốc, Diệp Phi ném bát sứ đi, vỗ tay đứng dậy: “Được rồi, không chỉ sống lại, đau bụng cũng chữa khỏi.
”
Diệp Phi nghiêng đầu đối với Tôn Bắt Phàm: “Nhớ thu 100 tệ.
”
*Thằng khốn!”
Vương Như Lâm cười gẳn, tức giận nhìn chằm chằm Diệp Phi: “Mày giết người.
”
Người phụ nữ trung niên chạy đến, vừa đỡ ông lão vừa cười toe toét, họ lấy thuốc bột ra bôi cho ông.
Diệp Phi liếc nhìn máy chục người có mặt, cười nói: “Tôi đã nói, không có bệnh nào không chữa được, không có người chết không sống lại được.
”
“Bác sĩ