Bọn họ nhìn Diệp Phi với vẻ không tin, không nghĩ tới Diệp Phi hiểu được Quy Tức công.
Đám Chương Đại Cường kịp phản ứng, nhóm người này là kéo đến phòng khám gây rồi, ngay lập tức thổi còi.
Hàng chục công nhân xây dựng nhanh chóng vây quanh, mỗi người cầm búa, khoan điện, súng bắn đinh.
Đằng đằng sát khí.
Những người hàng xóm và bệnh nhân cũng bất ngờ tỉnh ngộ, thì ra đám người này đến đây phá phòng khám, nghĩ đến chuyện vừa rồi họ cũng đầy căm phẫn.
Mọi người nhao nhao cầm gạch, cầm ghé.
“Khốn nạn, Kim Chi Lâm mà cũng dám đến phá rối, tao xử đẹp chúng mày.
”
“Giả làm chó chết làm tao sợ hãi, hôm nay mà không giải thích rõ ràng thì đừng mong rời đi.
”
“Thiếu chút nữa làm bọn tao hiều lầm Diệp thần y, chuyện này phải tính toán rõ ràng…” Nghĩ đến chuyện suýt chút nữa mắt đi Diệp thần y, hàng xóm đều tức giận.
“Giải thích?”
Người phụ nữ trung niên chế nhạo: “Diệp Phi, mày đã đắc tội ai, bản thân không biết sao?”
“Bốp.
” Diệp Phi không nói nhảm, lại tát người phụ nữ: “Đã bị quản thúc còn giương giương tự đắc à?”
Một giờ sau, nhóm người của Vương Như Lâm bị đánh gãy tay chân, ném vào trong xe van, không lâu sau, mấy viên cảnh sát đến mở cửa chiếc xe ra.
Trong vòng 3 đến 5 tháng, bọn họ không thể nằm dậy khỏi giường, ra không khỏi nhà giam.
Đợi sau khi Diệp Phi chẩn đoán và điều trị cho những bệnh nhân còn lại, Chương Đại Cường chạy đến và nói với Diệp Phi kết quả thẩm vấn: “Diệp Phi, ông già đó chính xác tên là Vương Như Lâm, và người phụ nữ trung niên tên là Vương Tân Nhã, người được điều đến từ phòng khám Huyền Hồ”
“Lần trước Huyền Hồ Cư tính kế Kim Chỉ Lâm không thành.
Không chỉ bị mất mặt, còn khiến tất cả bệnh nhân đều chạy hết đến chỗ chúng ta.
”
“Huyền Hồ Cư tức giận nên sai người hoá trang đến đây giả chết.
Mục đích chính là muốn giải quyết tận gốc, dùng mạng người để gây sự, đóng cửa phòng khám”
“Ai mà biết được, gieo gió gặt bão…” Tôn Bất Phàm xúc động nói, “Lần trước chúng ta không nên bỏ qua cho Huyền Hồ Cư, để cho bọn họ một con đường sống, bọn họ lại cảm thấy chúng ta dễ bắt nạt, được đằng chân lân đằng đầu”
Diệp Phi thản nhiên nói: “Ông chủ của Huyền