Lâm Ngữ Lam vội vàng bò dậy khỏi giường, lao ra khỏi cứa phòng ngủ, đúng lúc nhìn thấy Trương Thác đang quỳ rạp trên đất lau nhà.
Khi Lâm Ngữ Lam nhìn thấy Trương Thác, Trương Thác cũng vừa vặn quay đầu nhìn thấy Lâm Ngữ Lam, mỉm cười với Lâm Ngữ Lam: “Chủ tịch Lâm, em đã tỉnh rồi”
Lâm Ngữ Lam nhíu nhíu mày: “Mười giờ rồi, tại sao không gọi tôi dậy?”
Trương Thác cười nói: ‘Chủ tịch Lâm, là em nói không cho tôi bước vào phòng ngủ của em mà.
”
‘Sắc mặt Lâm Ngữ Lam cứng đờ, đúng là mình đã từng nói như.
vậy thật, đột nhiên Lâm Ngữ Lam nghĩ đến chuyện gì đó, gương mặt xinh đẹp lập tức trở nên lạnh giá: “Tôi nhớ ngày hôm qua tôi
ngủ trên ghế sô pha cơ mà? Tại sao sáng nay lại thức dậy trong phòng ngủ hả?”
Nụ cười trên mặt Trương Thác hơi cứng lại, lấy tay gãi gãi sau gáy, cười khan nói: “Ha ha, là tôi nhìn thấy Chủ tịch Lâm ngày hôm qua ngủ trên ghế sô pha khó chịu quá, nên mới bế em vào phòng ngủ,
có điều em yên tâm đi, tôi tuyệt đối không hề làm ra chuyện gì đi quá giới hạn! Nhân phẩm của họ Trương vô cùng có bảo đảm đấy”
“Bế?” Lâm Ngữ Lam bắt lấy chữ này, người này dám bế mình! Lâm Ngữ Lam theo bản năng kiểm tra quần áo của mình, sau khi cô phát hiện quần áo lót của mình chưa từng bị động vào, lúc đó mới
thở phào nhẹ nhõm.
Trương Thác rất sợ Lâm Ngữ Lam sẽ tiếp tục hỏi thêm về đề tài nnày, vội vàng chuyển chủ đề: “Chủ tịch Lâm, không phải công ty em còn có chuyện gì đó sao, tôi đã chuẩn bị sữa rửa mặt và kem
đánh răng cho em rồi đấy”
Lâm Ngữ Lam cũng hiểu rất rõ, bây giờ không phải lúc nói mấy chuyện này với Trương Thác, chuyện của công ty mới là chuyện quan trọng nhất, đôi chân thon dài sải bước, Lâm Ngữ Lam vội vàng rửa mặt, sau đó mở cửa phòng, chạy ra ngoài.
Trương Thác nhìn bóng dáng Lâm Ngữ Lam rời đi, gương mặt lộ ra một nụ cười cưng chiều.
Lâm Ngữ Lam lái chiếc xe Benz GT màu đỏ kia ra cổng, trong lòng lo lắng, sáng sớm hôm nay, cô còn phải lo đi xứ lý chuyện mảnh đất hợp tác với Chu Thị, nhưng lại ngủ một giấc đến hơn mười giờ, thật sự là lỡ hết công việc!
Ở sảnh lớn tầng một Tập đoàn Lâm Thị, Chu Tự mặc một bộ vest, đầu quấn băng gạc, đang lo lắng đứng đợi ở chỗ này, xem đông hồ, đã mười giờ rưỡi, còn có nửa tiếng nữa là đến trưa rồi, nhưng
mà Chủ tịch Lâm vẫn còn chưa đến.
Nhưng Chu Tự vẫn còn nhớ rõ lời nói ngày hôm qua của cái người hung ác kia, nếu đến trưa mà mình còn chưa xin lỗi, vậy nhất định phải chết thật!
Ba của Chu Tự là Chu Bình cũng đứng ở đây, sắc mặt nghiêm túc, ông ta đã nghe con trai mình nói rõ đầu đuôi mọi chuyện ngày hôm qua một lượt, biết được đối phương chỉ dùng một cuộc điện
thoại, suýt nữa đã phá hủy toàn bộ Chu Thị, khiến trong lòng Chu Bình run rẩy, đồng thời cũng dạy cho con mình một bài học nên thân, bảo hẳn tuyệt đối không được làm cho Lâm Thị không hài
lòng điều gì nữa!
Đúng lúc này, một chiếc Benz GT màu đỏ phát ra tiếng gầm rú dừng lại trước cổng lớn Tập đoàn Lâm Thị
Trong nháy mắt khi nhìn thấy chiếc xe Benz này, gương mặt Chu Tự tràn đây vẻ vui mừng, vội vàng nghênh đón, Chu Bình cũng bước nhanh theo, trên gương mặt già nghiêm túc nặn ra một nụ cười.
Lâm Ngữ Lam mặc quần áo công sở vừa bước xuống xe đã nhìn thấy Chu Tự đang nở nụ cười nịnh nọt đi tới, băng trắng quấn trên đầu đối phương cũng khiến Lâm Ngữ Lam nghỉ ngờ.
“Chủ tịch Lâm, tôi đợi cô lâu lắm rồi, cuối cùng cô cũng đã đến.
”
Chu Tự cố gắng làm cho mình có vẻ khách sáo một chứt, lúc nói chuyện, thân thể còn hơi cúi xuống, đặt mình ở một vị trí yếu hơn.
Lâm Ngữ Lam sửng sốt trước thái độ khác lạ của Chu Tự, hôm qua từ điện thoại cô còn được tin người trước mặt này bảo cô một mình đi đến cao ốc Chu Thị cơ mà, Lâm Ngữ Lam tuy thấy lạ
nhưng nói chuyện không hề khách sáo chút nào, cười khinh miệt
“Ha, Tổng giám đốc Chu, ngày hôm qua e rằng đã khiến anh thất vọng rồi, nếu anh thật sự cho rằng Lâm Thị tôi là quả hồng mềm, có chiêu gì cứ việc giở ra đi, cho dù có là thủ đoạn đáng ghê tởm
hơn nữa, Lâm Ngữ Lam tôi cũng sẽ tiếp hết!”
“Chủ tịch Lâm, trước đây họ Chu này có mắt như mù, người ngày hôm qua đã dạy cho tôi một bài học nhớ đời, cô đại nhân đại lượng thứ lỗi cho tôi lần này nhé, đây là quyền sở hữu của mảnh
đất trống kia, sáng hôm nay tôi đã cho người chuyển hết sang tên của Lâm Thị nhà cô rồi, bao gồm cả hai khu nhà ở mà cô vừa ý trước đó nữa, bây giờ tôi cũng sắp xếp người bắt tay làm thủ tục,
mấy tiếng sau sẽ đưa đến tận tay cô, nếu cô còn chưa hài lòng, phiền cô nói với ông lớn kia một câu, chuyện anh ấy giao cho tôi, tôi cũng đều làm hết rồi.
”
Chu Tự một tiếng cô, hai tiếng cô, không chỉ nhận lỗi với Lâm Ngữ Lam, mà còn biếu tặng khu đất xây dựng mà hai bên cùng nhau hợp tác kia, đồng