Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 1797


trước sau

Chương 1797:

“Xin lỗi thưa ông, sợ là chúng tôi làm không được!” Người kia nhún nhún vai.

“Mấy người đến cùng là người bên nào hử? Ông đây thuê mấy người đó, chẳng lẽ mấy người không muốn lấy tiền sao?” Gã có chòm râu dê tức giận chất vấn.

“Tiền? Đương nhiên chúng tôi muốn lấy tiền rồi, nhưng so với tính mạng thì tiền có đáng là gì?”

“Tính mạng?” Gã có chòm râu dê run lên.

Chỉ thấy người đàn ông cao to kia quay sang nói to với Lâm Dương đang đi tới: “Thưa anh, chúng tôi giúp anh khống chế bọn họ, việc này xem như là điều kiện, anh có thể đừng giết chúng tôi được không?”

Cuối cùng thì gã có chòm râu dê đã hiểu rồi.

Bọn họ là người luyện võ, tốc độ nhanh, chạy nhanh, nếu tách nhau ra chạy, chắc chắn vẫn có người còn sống chạy đi được.

Nhưng bọn lính đánh thuê này thì khác.

Bọn họ chỉ là những người khỏe mạnh và nhanh nhẹn hơn người bình thường một chút, không thể sánh được với tốc độ của những viên đạn này bắn ra, nếu không có xe, bọn họ cũng không thể chạy khỏi núi Đông Hoàng này được.

Nếu như Lâm Dương thu thập người nhà họ Dương xong, lại quay đầu đuổi theo bọn họ, chắc chắn có thể đuổi kịp.

Đến lúc đó Lâm Dương muốn tính sổ, bọn họ sẽ không một ai có thể thoát, toàn bộ đều phải chết! Bởi vậy, người đàn ông cao to vạm vỡ mới quyết định khống chế đám người nhà họ Dương, bảo vệ được cái mạng của mình đã rồi hãy nói.

“Đáng giận, không ngờ tao lại thuê trứng một nhóm vô th ơn Gã có chòm râu đê chửi âm lên.

“Vô ơn? Hừ, lúc trước khi nhận việc tôi đã hỏi ông rồi, nhiệm vụ này có khó giải quyết không? Nếu như là người võ đạo thì tôi sẽ không nhận, ông lại nói không phải người võ đạo, chỉ là một tên bác sĩ bình thường, bây giờ thì sao? Mẹ kiếp, đây mà là bác sĩ cái gì? Cái này đậu má nhà nó, là siêu nhân luôn rồi! Ông đây có thể đối phó được sao? Ông bán tôi đi, còn đám mắng, tôi vô ơn? Trêuw đời này có chuyện như vậy sao?”

Thủ lĩnh của nhóm lính đánh thuê nói. Cả nhà tải ứng dụng truyện hola về

đọc thêm nhé!

“Mày… Gã có chòm râu đê quýnh lên, gâm nhẹ một tiếng, đột nhiên nhào về phía trước, trực tiếp nhích tới gần thủ lĩnh của nhóm lính đánh thuê.

“Á! Anh ta quýnh lên, lập tức nổ súng.

Nhưng khoảng cách quá gần, tốc độ của đối phương lại quá nhanh, một băng đạn mà cũng không trúng được viên nào.

Thủ lĩnh của nhóm lính đánh thuê quá sợ hãi, sợ tới mức liên tiếp lưi ra sau.

Cũng may mục tiêu của gã có chòm râu đê căn bản cũng không phải là anh ta, sau khi tới gân, gã giật mạnh cây súng trong tay của thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê.

Cạch! Cây súng bị hủy ngay tức thì.

Gã có chòm râu đê thuận thế chạy trốn vê phía trước.

Mục đích của gã vẫn là muốn. chạy đi.

Nhưng mới chỉ chạy được mấy bước, tốc độ của gã đã chậm lại, biểu cảm cũng càng lúc càng trở nên kinh hãi.

Lâm Dương vốn đang ở sau lưng, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ở trước mặt của gã.

Những người có mặt ở hiện trường lúc này cũng mới phản ứng lại.

Nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào như vậy, lại không một ai phát hiện được sao tự nhiên Lâm Dương xuất hiện trước mặt gã có chòm râu dê…

Thực lực chênh lệch quá xa.

Người nhà họ Dương ai nấy đều mặt mày xám xịt, trong lòng cũng hết hy vọng.

Về phần đám lính đánh thuê kia, toàn bộ cũng là chờ đợi lo lắng, run rẩy.

Đây là mà người á? Đây mà là tốc độ mà con người có thể đạt được sao?

Bọn họ cảm thấy thật may mắn khi lão đại đã đưa ra quyết định khi nãy.

Nếu như tiếp tục lựa chọn đối nghịch cùng người này, chỉ sợ bọn họ sẽ chết vô cùng thảm.

“Chúng tôi đầu hàng… Đầu hàng… Bác sĩ Lâm, chúng tôi không chạy nữa…”

Gã có chòm râu dê quỳ xuống đất, toàn thân không còn sức lực, khàn khàn nói.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện