Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 286


trước sau

Người này… không phải là một kẻ điên hoàn toàn từ đầu đến chân đến chứ?

Phong Liệt đại sư sợ hãi nghĩ.

Nhưng người điên cũng sẽ không làm ra chuyện như: vậy…

Các đệ tử Sùng Tông giáo xung quanh phẫn nộ đứng dậy.

Có người muốn đi tới dạy dỗ cái tên không biết lễ độ này một phen, nhưng đã bị Văn Mạt Tâm cản lại.

“Chàng trai trẻ, hình như chúng ta không quen biết đúng không?” Ông ta thản nhiên hỏi.

“Không quen biết tôi cũng không sao, tôi nghĩ hẳn các người biết Lạc Thiên chứ?” Lâm Dương hỏi với vẻ mặt không chút biểu cảm.

Giọng nói càng thêm lạnh giá.

“Lạc Thiên?” Văn Mạt Tâm nhíu mày.

“Là đứa con gái mà Khởi Tố trưởng lão đưa về đó. Nói một cách nghiêm khắc thì cô ta còn có chút quan hệ thân thích với ngài đó ạ.” Người bên cạnh vội vã cẩn thận nói với Văn Mạt Tâm.

Lúc này, Văn Mạt Tâm mới bừng tỉnh.

Chỉ là từ trước đến nay, đối với những thân thích ở xa này, ông ta luôn không đẻ trong lòng.

“Lạc Thiên làm sao?” Văn Mạt Tâm lại hỏi.

Dù ông ta chẳng có kiên nhẫn gì, nhưng trong hoàn cảnh thế này, ông ta buộc phải thể hiện mình độ lượng, Nhưng lại thấy Lâm Dương chắp hai tay sau lưng, bình tĩnh nhìn Văn Mạt Tâm, thản nhiên nói: “Lạc Thiên là bạn tôi. Vừa nãy tôi thấy cô ấy bị thương rất nặng. Khởi Tố đâu rồi? Tôi hẳn là đã nói với bà ấy là tôi sẽ tới Sùng Tông giáo đón cô ấy. Sao vậy? Mấy người không nhận được tin tức này sao?”

Câu nói này đã là vô cùng không khách sáo rồi.

Không ít người đều hít ngược khí lạnh.

Người này đang làm gì vậy?

Chất vấn Văn Mạt Tâm ư?

Rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Trong đầu anh chứa cái gì vậy?

Mọi người túa mồ hôi lạnh, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.



Văn Mạt Tâm nhíu mày, quay đầu nói với Văn Hải bên cạnh: “Có chuyện này sao?”

“Chưa từng nghe qua ạ.” Văn Hải lắc lắc đầu.

Thực ra Văn Hải có biết, nhưng anh ta không coi là chuyện quan trọng.

“Vậy à. Chàng trai trẻ, có phải cậu nhằm lẫn rồi không?”

Văn Mạt Tâm nhìn về phía Lâm Dương, trêи mặt lộ vẻ nghiêm túc: “Nếu cậu tới uống rượu thì mời ngồi, hôm nay là ngày vui lớn của con trai tôi, tôi không muốn phá hỏng hứng thú của mọi người. Nếu không phải đến chúc mừng uống rượu thì cửa ở bên đó. Nếu cậu tự rời đi, tôi vẫn sẽ không so đo.”

Văn Mạt Tâm đã rất nẻ mặt rồi, nhưng quan khách hai bên thì đều không nhịn được mà mở miệng nói.

*Này cậu trai, mau cút đi. Đây đâu phải là nơi để giở thói ngang ngược.”

“Giáo chủ đã khoan hồng độ lượng rồi, còn không mau quỳ xuống cảm ơn giáo chủ đi? Nếu là ngày thường, e rằng ngay cả tro cốt cậu cũng không còn rồi.”

“Còn không mau quỳ xuống?”

“Quỳ xuống tạ ơn đi! Thứ chó mái!”

“Giáo chủ tha thứ nhưng chúng tôi không tha thứ đâu.

Cánh cửa này có thể ra được, nhưng bắt buộc phải là bò ral”

Khách khứa nhao nhao ầm ï, thậm chí còn có người đứng ra, trực tiếp chặn trước mặt Lâm Dương, bắt anh lập tức quỳ xuống.

Hiện trường sôi sục lên.

Những vị khách này đều nhao nhao muốn thể hiện bản thân, muốn lấy lòng Văn Mạt Tâm.

Bọn họ đều không phải kẻ ngốc, cũng đều

hiểu vì sao Văn Mạt Tâm lại có thể nhẫn nhịn như vậy. Nói cho đến cùng còn không phải là vì không muốn so đo gì với hạng vô danh hay sao? Nếu không, sẽ chỉ hủy hoại thân phận mà thôi.

Nhưng bọn họ thì khác.

Vì khi những khách khứa ở đây đang chỉ trích gắt gao, thậm chí là chửi rủa Lâm Dương thì Văn Mạt Tâm đã không lên tiếng, chỉ yên lặng quan sát Lâm Dương trở thành mục tiêu công kϊƈɦ của mọi người.

“Ba, đi uống rượu với Kiếm Vương tiền bối và mọi người đi. Người này để con xử lý!” Văn Hải đi tới, tháp giọng nói.



“Xử lý âm thầm thôi, đừng làm lớn chuyện.” Văn Mạt Tâm nói.

“Yên tâm đi ba, con biết chừng mực mà.”

Văn Hải gật đầu.

Văn Mạt Tâm quay người đi về phía bàn của máy người Kiếm Vương.

Hiển nhiên ông ta thực sự không có hứng thú với những người như Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương bên này thì không hài lòng rồi.

Anh nhìn Văn Mạt Tâm với vẻ mặt không chút biểu cảm, lại mở miệng nói: “Sùng Tông giáo, tôi cho các người thời gian mười giây để suy nghĩ, lập tức giao người đã làm Lạc Thiên bị thương ra đây! Nghe thấy chưa?”

Lời vừa dứt, xung quanh đã có tiếng cười phá lên.

“Mười giây? Mười cái mẹ mày ấy! Tưởng mình là cái thá gì chứ?”

Một gã cao to không nhịn được nữa, hung hăng vung một cái tát về phía mặt của Lâm Dương.

Với bàn tay đều vét chai của anh ta, một cái tát này giáng xuống, e là sẽ đánh cho rụng cả răng mắt.

“Thằng ranh!”

Phong Liệt bên này biến sắc, mạnh mẽ đi lên.

Đám người Thượng Võ Quán Hoắc Kiến Quốc cười lạnh không ngừng.

Nhưng ngay lúc cái tát đó chuẩn bị đánh chúng Lâm Dương thì sắc mặt anh đột nhiên lạnh xuống, chợt trở tay giữ chặt lấy cổ tay gã cao to kia.

Cú tát lập tức cứng lại giữa không trung, không thể tiến thêm nửa phần.

Sau đó, một cánh tay khác của Lâm Dương hóa thành dao, hung hăng đập lên cánh tay của gã cao to kia.

Rắc!

Tiếng xương cốt đứt gãy vang lên.

Liền thấy cả cánh tay gã cao to kia trực tiếp bị Lâm Dương đánh gãy, một nửa cánh tay bị chặt thẳng đứt xuống.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện