Khi Tào Thiên Thành nghe được những lời Lục Tuyết Đình nói thì sợ tới mức hai chân trở nên mềm nhũn, trực tiếp quỳ trên mặt đất.
Cái gì? Cậu em rể không biết cố gắng này của mình còn mắng cả anh trai của Lục Tuyết Đình là Lục Vân Phi sao?
Lục Vân Phi, đó là người nào? Chính là một trong những công tử nổi tiếng nhất thành phố, chỉ cần dậm chân một cái thì toàn bộ Hoa Đông đều phải chấn động ba lần.
Vậy mà cậu em rể của anh ta còn mắng anh ấy?
Nhưng mà Tào Thiên Thành còn chưa có cơ hội mắng cậu em vợ của mình thì đã nhìn thấy một chàng trai trẻ tuổi đang đi vào từ cửa phòng bao, vẻ mặt của anh ấy tràn đầy tức giận, phía sau còn có hai tên vệ sĩ mang kính đen đi theo.
“Tên nào dám bắt nạt em gái tôi?” Sau khi Lục Vân Phi đi vào phòng bao thì lập tức giận giữ chửi mắng bằng một giọng lạnh lùng.
Giang Thành thấy Lục Vân Phi vào thì khóe miệng lập tức gợi lên một ý cười, anh biết Lục Vân Phi này thương yêu em gái của mình đến mức nào.
Lúc trước, anh ấy vì trị bệnh cho em gái của mình mà đã tiêu tốn rất nhiều tiền của.
Vì vậy, sau khi tên giám đốc Tôn này không biết sống chết mà đắc tội với Lục Tuyết Đình thì Giang Thành đã biết kết cục của anh ta sẽ như thế nào.
“Anh, chính là tên giám đốc kia của công ty Phi Tuyết Vân, anh ta dùng những từ ngữ cợt nhã với em, còn muốn đánh em.” Lục Tuyết Đình thật sự chưa bao giờ chịu đựng sự uất ức lớn như vậy, những giọt nước mắt không ngừng rơi từ trong đôi mắt thật to của cô ấy.
Nhìn thấy em gái của mình như vậy thì Lục Vân Phi thật sự tức muốn chết, anh ấy bị chọc tức đến mức trên trán nổi đầy gân xanh, quay đầu nhìn về phía giám đốc Tôn đang quỳ trên mặt đất.
“Lục…Lục thiếu…”
Giám đốc Tôn sao có thể không biết Lục Vân Phi, anh ta còn biết Lục Vân Phi này chính là người quản lý 90% sản nghiệp của nhà họ Lục ở thành phố, ngay cả công ty Phi Tuyết Vân này cũng chỉ là một công ty nhỏ trong tay anh ấy mà thôi.
Lửa giận của loại nhân vật lớn như này thực sự không phải là thứ mà anh ta có thể trêu chọc được.
“Lôi ra ngoài, đánh gãy hết tay chân, sai thải khỏi công ty, vĩnh viễn không được tuyển dụng nữa.” Lục Vân Phi đau lòng ôm em gái của mình, lạnh lùng nhìn giám đốc Tôn ở bên kia rồi nói.
“Vâng!”
Hai vệ sĩ do Lục Vân Phi mang đến nghe thấy mệnh lệnh thì lập tức đi về phía giám đốc Tôn.
“Không được, Lục thiếu, Lục tiểu thư, tôi không dám, tôi không dám nữa!”
Lúc này giám đốc Tôn thật sự là hối hận đến đứt ruột, anh ta không ngờ cô gái nhỏ này lại có lai lịch lớn như vậy.
Rơi vào tay của Lục Vân Phi thì tính mạng của mình thật sự rất khó giữ, giám đốc Tôn sợ hãi đến mức không nhịn được mà trực tiếp tiểu trong quần.
Nhưng mà ngay sau đó giám đốc Tôn đã bị kéo ra ngoài, Tào Thiên Thành đứng bên cạnh nhìn thấy cậu em vợ của mình bị kéo ra ngoài thì vội vàng nhìn về phía Lục Tuyết Đình, nói: “Tuyết Đình, chúng ta là bạn học, cậu đừng sa thải tớ, ngàn vạn lần đừng sa thải tớ, sau khi trở về tớ sẽ thay cậu dạy dỗ nó.”
“Thật ngại quá, sự tin tưởng của tớ chỉ có thể trao một lần, nhưng mà cậu đã phụ sự tin tưởng của tớ, để cho một tên như vậy trở thành giám đốc công ty của tớ, không biết anh ta đã khiến công ty bị bôi nhọ đến mức nào, cậu đi đi.” Lục Tuyết Đình lạnh lùng nói với Tào Thiên Thành.
Sau khi Lục Tuyết Đình nói xong thì quay đầu nhìn sang một bên.
Khi còn học đại học, quan hệ giữa cô ấy và Tào Thiên Thành thật sự không tồi, anh ta còn giúp cô ấy làm luận văn.
Chính vì có quan hệ không tồi cho nên Lục Tuyết Đình mới để anh ta đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty, nhưng mà không ngờ anh ta lại là loại người như vậy.
“Đừng mà, Tuyết Đình, sau này tớ sẽ không dám nữa, sau này tớ nhất định sẽ tuyển người thật tốt.” Tào Thiên Thành vẫn cầu xin Lục Tuyết Đình, bây giờ anh ta hối hận muốn chết vì đã luôn giúp đỡ cậu em rể của mình ra oai.
“Cút!”
Đôi mắt lạnh lùng của Lục Vân Phi nhìn Tào Thiên Thành rồi gầm một tiếng, tuy chỉ có một chữ nhưng Tào Thiên Thành đã thấy được ánh mắt đáng sợ kia của Lục Vân Phi.
Anh ta lập tức sợ tới mức không dám nói lời nào, vội vàng đứng dậy cút ra ngoài.
“Giang Thành, anh cũng ở đây.” Lục Vân Phi quay đầu lại thì nhìn thấy Giang Thành đang ngồi ở bàn ăn, anh ấy lập tức nói.
“Có chuyện gì sao?”
Giang Thành nhướng mày, đối mặt với một Lục Vân Phi khí phách như vậy, anh cũng không hề có chút sợ hãi hay nhút nhát nào.
Bởi vì Giang Thành luôn bày ra dáng vẻ như vậy ở trước trước mặt Lục Vân Phi cho nên mới khiến trong lòng anh ấy cảm thấy rất khó chịu.
Từ lúc bắt đầu chữa bệnh cho em gái của mình cho đến bây giờ vẫn luôn như vậy.
“Quả nhiên anh vẫn còn bày ra bộ dạng khiến người ta chán ghét.” Lục Vân Phi lạnh lùng nhìn Giang Thành rồi nói.
“Không sao, dù sao thì em gái của anh thích bộ dạng này của tôi là được rồi.” Giang Thành tùy ý cười nói.
“Anh…” Lục Vân Phi lập tức bị lời nói của Giang Thành làm cho tức giận.
Ở toàn bộ tỉnh Hoa Đông này không ai dám nói chuyện với anh ấy như vậy.
“Anh, là anh ấy giúp em.
Vừa rồi anh ấy đã đá bay cái tên muốn bắt nạt em.” Lục Tuyết Đình ôm bả vai của anh trai mình, nói giúp cho Giang Thành.
Tiêu Duyệt Nhiên ở bên cạnh vốn dĩ còn vô cùng lo lắng là Giang Thành đánh tên giám đốc Tôn kia thì sẽ chọc giận tổng giám đốc công ty lớn, nhưng không ngờ công ty kia lại là sản nghiệp của nhà họ Lục.
Hơn nữa, hình như Giang Thành còn có chút quan hệ với nhà họ Lục.
Chỉ là quan hệ này sao lại có vẻ là tốt với cô em gái, nhưng lại giống như đang tranh cao thấp với người anh trai?
“Anh, em định hợp tác với công ty Ngự Nê Phường của Giang Thành, sử dụng kênh phân phối mỹ phẩm của chúng ta để tiêu thụ mỹ phẩm của bọn họ.” Lục Tuyết Đình ôm cánh tay của Lục Vân Phi rồi nói.
“Em là tổng giám đốc của công ty, không cần phải bàn bạc với anh.” Lục Vân Phi nhìn thoáng qua trên mặt đất, trong lòng có chút phản cảm và ghê tởm, nói: “Chúng ta đổi sang phòng khác rồi nói tiếp.”
Nói xong, bốn người Lục Vân Phi đã đổi sang phòng bao khác.
“Lục tiểu thư, đây là bản hợp đồng hợp tác chi tiết của bên tôi và bên phía các cô, mời cô xem qua một chút.” Tiêu Duyệt Nhiên lấy hợp đồng ra rồi đặt trước mặt Lục Tuyết Đình.
Vốn dĩ Tiêu Duyệt Nhiên định thảo luận chi tiết về việc hợp tác với giám đốc Tôn, nhưng mà tên kia chỉ suy nghĩ đến việc làm thế nào để sử dụng quy tắc ngầm với mình, căn bản là không có ý định xem qua bản hợp đồng, còn nói là muốn xem hợp đồng thì buổi tối đến phòng anh ta xem.
Bây giờ thì tốt rồi, cho dù buổi tối có đến phòng của Lục Tuyết Đình để xem thì Tiêu Duyệt Nhiên cũng không có cảm giác sợ hãi.
“Cái này….” Lục Tuyết Đình cầm lấy bản hợp đồng rồi nhìn thoáng qua, trên khuôn mặt thanh tú lộ ra một ít xấu hổ, sau