Tề Bác Hạo ngại sĩ diện nên gọi rất nhỏ nhưng mọi người đều đang im lặng, vẫn nghe cực kỳ rõ tiếng anh ta nói.
Mục Chí Long vốn dĩ dốc sức tôn vinh Tề Bác Hạo và chê bai Giang Thành, ngay lập tức đơ người, ông ta mở to đôi mắt nhìn Giang Thành.
Không chỉ Mục Chí Long mà tất cả các y bác sĩ khác cũng vậy.
Mọi người đồng loạt nhìn anh bằng ánh mắt hiếu kỳ, Giang Thành trông tầm hai mươi tuổi, tại sao lại nuôi được đứa con lớn thế này nhỉ?
Lẽ nào Giang Thành có con sớm?
“Ngoan.” Giang Thành nhẹ giọng khen ngợi.
Trước đây anh và Tề Bác Hạo đánh cược trước mặt rất nhiều người, điều kiện cá cược là ai thua phải gọi người khác bằng bố, cho dù gặp mặt trong trường hợp nào.
Tề Bác Hạo chuẩn bị mở cuộc diễn thuyết lưu động từ tỉnh này sang tỉnh khác vì điều kiện cá cược này.
Anh ta hứa hẹn với Giang Thành chỉ có một tháng duy nhất, nên anh ta sẽ diễn thuyết đủ một tháng, sau đó không cần kiêng dè điều kiện cá cược nữa.
Nhưng điều mà Tề Bác Hạo không ngờ đó là gặp ngay Giang Thành ở trạm diễn thuyết đầu tiên.
Hơn nữa còn dưới hoàn cảnh long trọng mà gọi một tiếng bố.
Mặc dù anh ta hết sức không muốn gọi nhưng cá cược ban đầu bị chứng kiến bởi rất nhiều người có tầm ảnh hướng lớn.
Nếu mình không gọi như lời hứa, sợ rằng sẽ bị người ta nói xỏ xiên, không ưỡn thẳng sống lưng được.
Đến lúc đó, anh ta đi đâu cũng mất danh dự.
“Tôi muốn vào xem tình trạng vết thương của chủ tịch Tất.”
Giang Thành cũng không rảnh châm chọc Tề Bác Hạo.
Anh vốn không quan tâm đến tên này, trước đó là dạy cho anh ta một bài học mà thôi.
“Không cần xem đâu, thương thế của chủ tịch Tất quá nặng.
Mặc dù tôi đã cố gắng sát trùng và cầm máu nhưng vẫn bó tay.”
Tề Bác Hạo đánh giá khách quan.
“Nói đúng ra là bà ấy vừa tắt thở thôi, phải không?”
Giang Thành nhẹ giọng hỏi Tề Bác Hạo.
“Chính xác.”
Tề Bác Hạo gật đầu.
“Vậy tôi có thể cứu bà ấy sống.”
Giang Thành nói xong, muốn đẩy cửa đi vào.
Tuy nhiên Tề Bác Hạo lại trực tiếp cản anh lại, khuôn mặt anh ta đầy trào phúng mỉa mai.
“Giang Thành, tôi biết y thuật của anh tốt hơn tôi.
Nhưng đây là người đã qua đời, tôi không tin anh cứu sống được người chết.”
“Giang thần y? Cậu chữa được thật à?”
Cục trưởng Tôn đứng gần nghe Giang Thành nói thì vui mừng tiến lên.
“Vậy anh mau vào trong cứu chữa đi, mau lên!”
Cục trưởng Tôn cũng không muốn Tất Minh Châu chết ở đây, bằng không tương lai chẳng có sếp lớn nào muốn đầu tư vào nơi này.
“Không được, cậu không thể đi vào trong.
Người đã chết rồi, cậu muốn vẩy bẩn cơ thể chị ấy ư? Tôi không cho cậu vào.”
Mục Chí Long nhìn thấy Giang Thành sắp vào phòng phẫu thuật ben vội vàng tiến lên ngăn cản.
Mặc dù ông ta biết Tất Minh Châu đã chết nhưng vẫn sợ hãi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nếu người sắp chết bị Giang Thành cứu được, vậy ông ta rất khổ.
“Ngài Mục, anh yên tâm.
Trước đây Giang Thành từng cứu sống một người sắp chết, anh cứ để cậu ấy vào đi.”
Đồng Lỗi thấy Mục Chí Long ngăn cản, cũng vội tiến lại khuyên nhủ.
Nhưng Đồng Lỗi càng nói càng làm Mục Chí Long hoảng loạn.
Hóa ra anh cứu được người sắp chết, vậy thì ông ta nhất quyết không thể cho anh vào cứu người.
“Không được, tôi không thể cho cậu ta vào trong.
Vợ tôi vừa chết, có người muốn vấy bẩn cơ thể vợ tôi, tôi không đồng ý.”
Lúc này Mục Chí Long đã phơi bày dã tâm của mình rất rõ ràng.
Cứu mạng đương nhiên quan trọng hơn cái gọi là vấy bẩn.
Nhưng ông ta cứ khăng khăng ngăn cản không cho Giang Thành vào, rõ ràng muốn Tất Minh Châu phải chết.
“Nếu ông không cút ngay, có tin tôi ném ông qua cửa sổ này không?”
Ánh mắt Giang Thành lạnh lùng nhìn Mục Chí Long đang ra sức ngăn cản.
Mặc dù Mục Chí Long cao hơn Giang Thành một xíu nhưng vẫn nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của anh.
Ông ta rùng mình, vội vàng né người sang bên cạnh.
“Được thôi, cậu muốn đi vào để mất mặt thì cứ đi.
Bác sĩ Tề cũng nói người đã chết rồi, cậu còn nói cứu sống được á? Tôi thấy cậu muốn cứu người là cái cớ giả dối, mục đích chính là làm nhục cơ thể của Minh Châu thì có.”
Tuy ông ta né người nhưng ngoài miệng vẫn mỉa mai.
“Đúng vậy, người đã chết thì cứu làm sao được chứ?”
“Bác sĩ Tề là chuyên gia du học từ nước ngoài về cũng nói bó tay.
Cậu ta còn cậy mạnh, đúng là hết nói nổi.”
“Có lẽ đây là thằng ngu, thích quan tâm bao đồng, thật sự mất não!”
Một số người nghe Mục Chí Long nói thì cũng khịt mũi coi khinh hành động của Giang Thành, hiển nhiên bọn họ không tin anh.
“Tất cả im lặng hết cho ông đây, mỗi kẻ đều giỏi ăn nói xỏ xiên, giỏi thì vào cứu chủ tịch Tất luôn đi!”
Đồng Lỗi nghe mấy lời bàn tán thì không kìm được lửa giận, hung dữ gầm lên.
Ông vừa quát to, tất cả nhân viên y tế đứng trước cửa phòng cấp cứu đều yên lặng.
“Giang thần y, cậu vào đi.
Xảy ra vấn đề gì cũng có Đồng Lỗi tôi đây gánh trách nhiệm.”
Khuôn mặt ông nghiêm túc nhìn Giang Thành.
Tuy rằng ông cũng cho rằng khả năng cứu người đã chết sống lại không cao, nhưng hiện tại ông không hề nghi ngờ bất cứ quyết định nào của Giang Thành, bằng lòng tin tưởng anh.
“Cảm ơn ông, Đồng Lỗi!”
Giang Thành cảm ơn Đồng Lỗi, sau đó anh vội vàng vào trong phòng phẫu thuật.
Cục trưởng Tôn thấy cảnh này, trong lòng cũng nhẹ nhõm.
Ông ta ước Đồng Lỗi sẽ đứng ra đảm bảo, để Giang Thành đi cứu người.
Như vậy khi người qua đời, trách nhiệm có thể đùn đẩy cho Đồng Lỗi.
Phía bên cục trưởng Tôn không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào, chuyện này đối với ông ta là tốt nhất.
Quả thật nếu Giang Thành không cứu nổi Tất Minh Châu, bà ấy chết là trách nhiệm rơi hết xuống vai Đồng Lỗi với anh, chẳng liên quan gì đến cục trưởng Tôn.
Đồng Lỗi nhìn Giang Thành bước vào trong, vẻ mặt ông nghiêm nghị.
Bởi vì ông hiểu rõ mình làm vậy hoàn toàn là đánh