“Chị cũng lên xe đi”
Hoàng Thiên nói với Trần Giang.
Trần Giang rất ngoan, lúc này cô ta mới biết vì sao Hoàng Thiên tức giận như vậy, ồn ào nửa ngày là do Trương Vĩ bị người ta xui khiến, hại con gái của Hoàng Thiên.
Không trách được Hoàng Thiên tức giận nổi trận lôi đình như thế.
Nghĩ đến đây, Trương Vĩ cũng may phước cho mình vì cô ta không biết việc này, không tham gia với Trương Vĩ.
Hoàng Thiên lái xe, chạy về phía thành phố Bắc Ninh.
Trên đường, Trương Vĩ đau đến chết đi sống lại, Trần Giang tìm khăn tay để Trương Vĩ che mũi và miệng.
Sau khi đến thành phố Bắc Ninh, Hoàng Thiên dừng xe ở ven đường, nói với Trương Vĩ: “Người phụ nữ nước ngoài kia liên lạc lại với cậu thì lập tức báo cáo cho tôi, nghe rõ chưa?”
“Nghe rõ.
.
”
Trương Vĩ khóc lóc nói.
“Cút!”
Hoàng Thiên quát.
Trương Vĩ run rẩy một chút, anh ta tranh thủ thời gian xuống khỏi xe Hoàng Thiên, một mình đón xe đi bệnh viện.
Trần Giang ngồi trong xe, kính sợ có phép với Hoàng Thiên, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
“Chị cũng xuống xe về nhà đi”
Hoàng Thiên cũng không quay đầu lại mà nói với Trần Giang phía sau.
Mặc dù Trần Giang rất khẩn trương, nhưng cô ta cũng nhìn ra Hoàng Thiên sẽ không trừng phạt cô ta, dù sao cô ta cũng không phạm sai lầm, còn giúp Hoàng Thiên tìm được Trương Vĩ.
“Em rể, Mercedes của chị.
.
”
“Trong thẻ này có ba tỷ rưỡi, mật mã là sinh nhật của Ngọc An, chị cầm đi mua xe đi.
”
Hoàng Thiên móc ra một tấm thẻ trong ngực, vứt cho Trần Giang.
Trần Giang lập tức kích