Chàng Trai Khôi Ngô Trầm Lặng

Chương 50


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mộ An hậm hực ngậm miệng lại, rũ mắt xuống cũng không dám gói về nữa, lông mi thật dài đáp ở trên mặt, ngẫu nhiên nhẹ nhàng run rẩy một chút, như cánh bướm bị giật mình.

Mộc Miên than nhẹ một hơi, cam chịu đi gói đồ ăn về cho anh.

Trước khi đi, Mộc Miên lần thứ hai đem khăn quàng cổ của anh kéo lên, lần này che càng thêm kín mít, dưới mắt toàn bộ bị khăn quàng cổ che khuất, thoạt nhìn hơn phân nửa khuôn mặt bị bao phủ ở trong len sợi.

Đầu mũ bị đè thấp hơn nữa, cái trán no đủ cùng hàng mi đen nhánh đều bị che khuất, chỉ còn đôi mắt đen nhánh lộ ra bên ngoài.

Mộc Miên lui về phía sau thoáng kéo giãn khoảng cách, ngó trái ngó phải, thật sự là làm người khó có thể nhận ra.

Cô vừa lòng mà nắm tay anh, đi về phía trường học.

Người ở bên ngoài so với vừa rồi còn hơn nhiều gấp đôi, nữ sinh ôm sách vội vàng đi qua, nam sinh đạo xe chạy qua, còn có vài ba nữ sinh kề vai đi tới.

Trong bồn hoa bên chân nở ra những bông hoa không biết tên, cây cối ở dưới ánh mặt trời sinh sôi nảy nở, bên tai truyền đến tiếng cười vui vẻ.

Hết thảy coi như đều là tinh thần phấn chấn bồng bột.

Lâm Mộ An nắm tay Mộc Miên, vui vẻ giống như một thanh niên 20 tuổi.

Thời điểm hai người đi vào phòng học, người đã ngồi hơn phân nửa, Mộc Miên kéo anh đi vào từ cửa sau ngồi vào góc tựa cửa sổ.

Cô để Lâm Mộ An ngồi bên trong, sau đó cúi đầu nhắn tin.

Rất nhanh liền thấy được ba thân ảnh đứng ở trước cửa phòng, Mộc Miên triều các nàng vẫy vẫy tay, mắt Tống Đường sáng lên, cầm theo sách trong tay liền đi tới.

Sau đó khi ánh mắt đang nhìn đến người bên cạnh liền dừng lại.

Cùng lúc đó, thân mình Lâm Mộ An lập tức cứng đờ.

Mộc Miên từ trong tay cô lấy sách ra, bình tĩnh mở miệng: “Được rồi, cậu có thể đi rồi.”

“Ai, không phải, vị bên cạnh cậu này ——” cô chưa từ bỏ ý định truy vấn.

Mộc Miên đưa mắt nhìn Lý Quân một cái, hai người kia lập tức lôi Tống Đường đi xa.

“Nam sinh bên cạnh cậu ấy sao lớn lên giống như…” Bên cạnh truyền đến thanh âm rầu rĩ, Mộc Miên nghiêng đầu, Lâm Mộ An đang trừng mắt nhìn Tống Đường phía trước còn đang liên tiếp quay đầu kia.

Mộc Miên sắc mặt bình tĩnh mở sách ra, trả lời: “Đúng rồi, giống như cậu từ nhỏ đã xinh đẹp vậy.”

Người bên cạnh nháy mắt an tĩnh, á khẩu không trả lời được.

Giảo sư trẻ tuổi cầm sách vở đi đến, tượng trưng nhìn quanh phòng học một vòng, sau đó bắt đầu giảng bài.

Mộc Miên cúi đầu nghiêm túc chép bài, ánh sáng nhẹ nhàng từ bên cửa sổ pha lê chiếu vào, ấm áp dào dạt.

Bên tai quanh quẩn tiếng giảng bài quen thuộc lại xa lạ, phòng học sáng ngời ngồi đầy học sinh, xa cách nhiều năm, lại lần nữa ở dưới cảnh tượng như vậy cùng cô sóng vai ngồi cạnh nhau.

Lâm Mộ An nhịn không được cúi đầu, lén lút nheo đôi mắt lại.

Phòng học thực an tĩnh, các bạn học đều nghiêm túc nghe giảng chép bài, cánh tay đặt lên bàn đột nhiên thấy nặng, Mộc Miên rũ mắt, Lâm Mộ An đang đem mặt gối lên trên ngủ đến vô cùng ngon.

Tầng tầng khăn quàng cổ quấn quanh buông ra một chút, lộ ra một mảnh da thịt trắng nõn cùng đôi môi đỏ bừng phía dưới, lông mi thật dài an tĩnh ở nơi đó, đen nhánh mà cong vút.

Mộc Miên nhẹ nhàng cong cong khóe miệng, bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Tiếng chuông tan học vang lên, tinh thần kéo căng trong một tiết rốt cuộc lơi lỏng xuống, trong phòng học bắt đầu truyền đến tiếng nói chuyện nhỏ vụn, tiếng di động nhắc nhở, tiếng vui cười cùng đùa giỡn.

Lâm Mộ An vẫn ghé vào nơi đó, ngủ đến yên ổn.

Vành nón đem sợi tóc trên trán đè thấp, có vài sợi quá dài che khuất đôi mắt, Mộc Miên vươn tay thật cẩn thận giúp anh đẩy ra, ánh mắt chuyên chú mà nghiêm túc.

Nguyên bản ba người hàng phía trước đang tính đương dậy, yên lặng nhìn nhau một cái, lại ngồi trở về.

Giờ nghỉ ngơi giữa trưa, vẫn không trốn nổi vận mệnh bị chất vấn, Mộc Miên đơn độc ngồi trương một phòng nhỏ, sau khi gọi xong đồ ăn người phục vụ rời đi, cô duỗi tay kéo khăn quàng cổ của Lâm Mộ An xuống.

Sau đó là mũ, đầu tóc đen nhánh bị ép có chút hỗn độn, Mộc Miên giơ tay giúp anh tinh tế sửa sang lại.

Sau khi làm xong, nghiêng đầu liền thấy được ba gương mặt đang dại ra ở trước mặt.

An tĩnh nửa ngày, mới thấy Tống Đường nuốt nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm mặt anh thử ra tiếng: “Xin hỏi, anh có nhận thức minh tinh Lâm Mộ An không?”



BẠN CŨNG SẼ THÍCH



EditBeta Lên Án - Trì Tổng Tra Hoàn bởi _zhuene_

[Edit/Beta] Lên Án - Trì Tổng Tra (Hoàn)

76.2K5.3K

Tác giả: Trì Tổng Tra Tình trạng bản gốc: Hoàn (96 chương + 4PN) Raw: https://www.gongzicp.com/novel-149407.html Tình trạng edit: 18/08/2021- 21/11/2021 Edit: Chuâng thí...



HOÀN Anh Phát Bệnh RồiEm Đn Đây - Quỷ Miêu Tử bởi dgnhi_banh96

[HOÀN] Anh Phát Bệnh Rồi...Em Đến Đây! - Quỷ...

83.2K3.6K

Tên truyện: Anh Phát Bệnh Rồi...Em Đến Đây! Tác giả: Quỷ Miêu Tử Thể loại: hiện đại, sủng, nữ cường, trinh thám Editor: Queenie_Sk Độ dài: 120 chương Reup: Bánh Đậu...



EDIT Cố chấp trong lòng anh - Xuân Phong Lựu Hỏa bởi yerin0109

[EDIT] Cố chấp trong lòng anh - Xuân Phong L...

51K1.5K

Tác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa Nguồn: LustAveland Thể loại: Dị năng, hiện đại, hóa thú, ngôn tình, nhất kiến chung tình, sủng, trọng sinh, thanh xuân vườn trường, thanh mai...



 HOÀN Nhiệt độ cơ thể của ác ma bởi quyenhuynh547

{ HOÀN} Nhiệt độ cơ thể của ác ma

19.3K316

Tác giả: Đằng La Vi Chi Tình trạng: Hoàn thành Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Thanh mai trúc mã, Nhẹ nhàng, Nữ c...



FULL Nhặt Được 201 Vạn - T Phẩm bởi minhngoc091001

[FULL] Nhặt Được 201 Vạn - Tế Phẩm

612K21.5K

Tác giả: Tế Phẩm Thể loại: hiện đại, trọng sinh Nguồn: DĐ Trạng Thái: Full --------------------------------------------------- Diệp Gia Dĩnh bị thất bại tro...



EDIT Mệnh Trung Thiên Ái bởi Ca_Ba_Duoi

[EDIT] Mệnh Trung Thiên Ái

73.3K5.4K

Hán Việt: Mệnh trung thiên vị Tác giả: Cửu Đâu Tinh Văn gốc: Hoàn 100c Tình trạng: Đang tiến hành Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng...



Ly Hồn Ký - Thanh Thanh Lục La Quần bởi PhuongTra723

Ly Hồn Ký - Thanh Thanh Lục La Quần

708K24K

Thể loại: Ngôn tình hiện đại, sủng Editor: Liệt Hỏa Các Beta: Mặc Poster: Mạc Y Phi Cô mới vừa bước vào nhà đã bắt gặp một vị ốc tiên sinh ở trong nhà ( ốc tiên sinh là...

Chính là tôi.” Lâm Mộ An mặt vô biểu tình gật gật đầu.

Mấy người tức khắc lại biến thành lặng ngắt như tờ, đôi mắt mở lớn, giống như gặp được vật gì đó làm cho hoảng sợ.

Hồi lâu, ba người ngốc ngốc chớp chớp mắt, sắc mặt mới khôi phục bình thường.

Lý Quân đánh giá hai người, cẩn thận mà chần chờ hỏi: “Vậy các cậu… Có quan hệ gì,”

Mộc Miên ngây ngẩn cả người.

Trong óc hiện lên vô số từ, lại không biết nên giải thích quan hệ của bọn họ như thế nào, từng có vô số lần động tình mà thân mật, lại không có chân chính thông báo cùng tiếp thu.

Giờ phút này, bên tai lại truyền đến thanh âm.

“Bạn trai bạn gái.”

Trong nháy mắt, trong đầu như là nổ pháo hoa.

Mộc Miên khống chế không được cong khóe miệng, độ cung càng lúc càng lớn, mắt cô cong cong nghiêng đầu, nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, trong hai đôi mắt đen nhánh, tình ý dường như sắp tràn ra.

Ba người đối diện tức khắc cảm giác đã chịu một vạn điểm thương tổn.

Trong bữa ăn, thừa dịp các cô kết bạn đi toilet, Mộc Miên nhịn không được nhéo nhéo tay người bên cạnh, mỉm cười nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta khi nào biến thành bạn trai bạn gái.”

“Chẳng lẽ không phải vẫn luôn là như vậy sao?” Anh nghiêm túc hỏi lại, Mộc Miên cắn môi nghẹn cười, giây lát, lại có chút không cam
lòng chất vấn.

“Chính là anh đều không có nói anh thích em.”

“Anh thích em”, Anh không chút do dự trả lời.

“Vậy anh bắt đầu thích em khi nào?” Cô cười càng rạng rỡ.

Lâm Mộ An cực kỳ thong thả chớp chớp mắt, tự hỏi một lát, sau đó mày hơi hơi nhăn lại.

“Anh không biết.”

Có lẽ là khi cô đem anh ấn ở trên tường hôn đi lên kia, lại có lẽ là một chén cháo khi anh bị sốt đến không rõ thần trí.

Cũng có thể là ở sớm hơn nữa, bữa sáng mỗi ngày đặt lên bàn, cùng nụ cười ôn nhu trên mặt em.

Ánh mặt trời liền bất tri bất giác tiến vào, bắt đầu xua tan tầng tầng sương mù.

Nụ cười trên gương mặt cô, ấm áp lại mê người.

Tựa như bươm bướm từ nhỏ đã thích ánh lửa, anh bắt đầu cầm lòng không được muốn tới gần em.

Mộc Miên đối với cái đáp án này rõ ràng không hài lòng, hơi bĩu môi rầu rĩ mà chọc chọc chén cơm.

Vài sợi tóc rủ xuống, chặn gương mặt, Lâm Mộ An vươn tay, giúp cô kéo đến sau tai, sau đó cúi người, ở trên đôi môi đỏ kia khẽ chạm một chút.

Anh mỉm cười mở miệng: “Bắt đầu từ khi anh nguyện ý ăn bữa sáng em mua.”

Lúc ấy cũng không biết, hiện tại ngẫm lại, có lẽ từ khi nguyện ý tiếp nhận lòng thành của cô, tâm địa cũng đã mềm.

Có thể là bởi vì buổi sáng ngủ quá nhiều, buổi chiều Lâm Mộ An phá lệ phấn chấn, ở phía dưới lén làm chuyện mờ ám, nắm lấy tay cô không ngừng vuốt vuốt, cúi đầu thần sắc vô cùng nghiêm túc.

Cực kỳ giống bộ dáng anh cầm di động chơi trò chơi, chuyên chú lại trầm mê, trên mặt mang theo một nét trẻ con.

Mộc Miên một bên nghe giảng, một bên tùy ý anh nháo, bên môi luôn nổi lên ý cười lười biếng, đáy mắt sáng lấp lánh, rực rỡ lung linh.

Cô thích một Lâm Mộ An như vậy.

Chơi nửa giờ, anh giống như có chút nhàm chán, ngay sau đó ghé vào trên bàn đôi mắt không chớp nhìn cô, Mộc Miên tùy ý hắn nhìn, rốt cuộc chịu không nổi duỗi tay đem đầu của anh xoay qua chỗ khác.

Lâm Mộ An bất mãn lẩm bẩm vài tiếng, sau đó lấy di động ra bắt đầu chơi game.

Ánh nắng hỗn tạp, không khí khô ráo, tiếng trang giấy lật qua lật lại, thời gian cứ như vậy lặng yên trôi đi, chạng vạng nghiêng về phía Tây, kết thúc chương trình học một ngày.

Mộc Miên kéo hắn, chậm rãi đi về cái nơi tạm thồ có thể gọi là nhà.

Thành phố duyên hải, hải sản chủng loại phồn đa, hẻm nhỏ bên đường, tùy ý có thể thấy được bán hàng rong rao hàng, Lâm Mộ An nhìn chằm chằm những cá tôm sò hến mà ngày thường hiếm thấy, cơ hồ không dời mắt được.

“Muốn ăn sao?” Mộc Miên hỏi anh.

Anh lập tức vội vàng gật đầu, đôi mắt mở lớn, vừa nhìn là biết anh thèm.

Đến khi trở lại căn phòng kia, trong tay hai người đã nhiều hơn vài cái túi màu đen, Mộc Miên vào cửa liền bắt đầu đổi giày nấu cơm.

Trong phòng bếp đồ vật đầy đủ mọi thứ, Mộc Miên lấy ra tạp dề mới mua, mới vừa măng lên, Lâm Mộ An liền lập tức chạy tới giúp cô cột dây lưng.

Sau đó rũ tay đứng ở một bên, dò hỏi cô có cần hỗ trợ hay không, biểu tình thoạt nhìn ngoan ngoãn lại dịu ngoan.

“Không cần, anh đi tắm rửa đi”, Mộc Miên nhíu mày nhìn anh từ trên xuống dưới, sau đó mở miệng: “Anh nhanh thay quần áo đi, nhìn là thấy phiền.”

Không biết như thế nào, từ khi hai người tương ngộ, mỗi lần thấy anh, từ đầu đến chân đều là một thân màu đen, gương mặt cố tình lại cực trắng, hai loại màu sắc đan chéo nhau, hắc bạch đan xen.

Ánh mắt đầu tiên liền làm người khó có thể quên.

Nhưng Mộc Miên không thích, cô thích nhất, là nhìn anh mặc áo T trắng rộng thùng thình, trên mặt mang theo lười biếng ấm áp trẻ con.

Mà không phải lạnh thấu xương, sâm hàn.

Lâm Mộ An nghe vậy có chút ngốc lăng, sau đó gục đầu xuống đánh giá chính mình, một bên xem còn một bên lẩm bẩm: “Rất xấu sao?”

“Ừ! Cực kì”, Mộc Miên gật đầu thật mạnh, trả lời.

Lâm Mộ An ngước mắt bất mãn trừng mắt nhìn cô một cái, sau đó lập tức đằng đằng chạy tới phòng tắm.

Không bao lâu, liền thay áo lông rộng thùng thình quần dài đi ra, tóc đen ướt đẫm, cả người mang theo nhiệt khí, Mộc Miên trăm vội bớt thời giờ đánh giá anh một cái.

Ân, áo lông màu xanh biển, quần màu xám nhạt, miễn cưỡng qua cửa.

“Đi sấy tóc”, cô nhàn nhạt phân phó.

Đồ ăn ở trên bàn, ánh đèn rực rỡ,  bầu trời biến thành một mảnh xanh đậm, nơi xa còn sót lại một chút mây tàn, gió biển từ trên ban công tiến vào, thổi bay tấm rèm bên cửa sổ màu trắng.

Thanh niên sạch sẽ xinh đẹp đứng ở giữa phòng khách, đồng tử đen bóng ánh lên ánh đèn màu cam, loang lổ mà sáng ngời.

Mộc Miên nhịn không được nhẹ nhàng cong khóe miệng.

Lâm Mộ An cứ như vậy, ban ngày đi theo cô đến trường học đi học, buổi tối chơi game ngủ, ngày nghỉ, Mộc Miên sẽ thuê một chiếc xe điện, mang theo anh chạy  chung quanh cái đảo nhỉ này vài vòng.

Vào đông hiu quạnh, nhưng thành phố phía nam này vẫn mỹ lệ như họa, cây dừa xanh biếc cao lớn, dương quang sáng lạn tươi đẹp, những đóa hoa tươi đẹp rực rỡ.

Bọn họ du lãm bên công viên cạnh tiểu khu, xuyên qua đường phố lớn lớn bé bé, nhấm nháp vô số đồ ăn vặt mới lạ.

Lúc chạng vạng thời gian mặt trời lặn dọc theo đường ven biển kỵ hành, gió thổi ở trên mặt, mang theo hương vị nước biển mặn mà.

Thời gian trôi qua nhẹ nhàng lại vui vẻ, có chút việc cố tình bị xem nhẹ.

Thẳng đến khi Triệu Địch tìm tới cửa.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện