Chào Anh, Bác Sĩ Tần

Chương 20


trước sau

Dịch: melbournje

(Nếu có đoạn nào sai chính tả hay gì thì xin cmt nhắc tớ với ạ, cảm ơn!!)

****

Ngày thứ hai, Thẩm Nghi Hành đưa Lâm Vu về nhà. Hắn biết Lâm Vu trở về nhà sẽ sốt ruột, buổi sáng hơn bảy giờ, Thẩm Nghi Hành liền từ nhà xuất phát đi đến nhất trung.

Lâm Vu đeo balo, còn có một túi hành lý, đồ vật cũng không nhiều, có thể là một chút sách cùng quần áo.

Thẩm Nghi Hành hỏi: "Không có thứ gì khác sao?"

Lâm Vu lắc đầu, "Đã mang rất nhiều rồi."

Thẩm Nghi Hành cười, "Anh nghe Đình Đình nói, các em tối hôm qua ra ngoài ăn cơm."

Lâm Vu: "Ừm, đi ăn thịt xiên."

Thẩm Nghi Hành: "Mùi vị thế nào?"

Lâm Vu: "Vị cay đã che giấu hương vị của đồ ăn rồi."

Thẩm Nghi Hàng cười càng lúc càng lớn, "Tần Hành mời khách sao?"

Lâm Vu gật gật đầu.

Thẩm Nghi Hành tán thưởng nói: "Cậu ấy rốt cuộc rất biết chiếu cố người."

Từ nhỏ đến lớn, Tần Hành cái gì đều không để ý, nam sinh nữ sinh vây quanh hắn là chuyện bình thường a.

Hôm nay đường xá rất vắng nên bọn họ ra khỏi thành phố rất nhanh, tầm mắt đã không còn nhìn thấy dãy nhà cao tầng dày đặc.

Lâm Vu lấy ra quyển «Hoá học hữu cơ», Thẩm Nghi Hành liếc nhìn.

"Lão sư đề cử cho sao?"

"Tôn lão sư tặng cho em."

Thẩm Nghi Hành thoáng qua trầm ngâm, "Em có nghĩ tới sau này làm cái gì hay không? Học ngành nào?"

Vấn đề này cô ngẫu nhiên cũng sẽ nghĩ qua, chỉ là hiện tại còn không biết. Cô đã quen thuộc với đi lên phía trước, sinh hoạt cũng không cho cô quá nhiều lựa chọn.

Lâm Vu lắc đầu.

Thẩm Nghi Hành: "Không cần vội. Em còn có hai năm nữa cơ mà."

Khóe miệng Lâm Vu giật giật, "Nghi Hành ca ca, tới Bắc Kinh được không?"

Thẩm Nghi Hành nhìn qua cô, thần sắc ôn nhu, "Anh nói cũng cô dụng thôi, mấu chốt là em nghĩ như thế nào. A Vu, đừng cố gằng gồng gánh hết mọi việc. A di so với tưởng tượng của em kiên cường hơn nhiều."

Lâm Vu không có nói tiếp. Nếu như mẹ không kiên cường thì thời điểm đó sẽ không bế cô trong ngực, một mình rời đi quê quán, tìm nơi nương tựa cho cả gia đình.

Hơn bốn giờ sau cuối cùng đã tới trong thôn. Lâm Sam cùng bà đã chuẩn bị từ hôm qua, sáng nay trời còn chưa sáng đã tỉnh dậy rồi. Bình thường là nhớ Lâm Vu, hai người cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài. Lâm Vu vừa xuống xe, không tự giác bước nhanh hơn, cái loại nhảy kia cẫng đều bộc lộ ở trên mặt.

Mẹ Lâm cầm tay của cô, lại sờ sờ tóc của cô, mới có bốn tháng mà thôi, có rất nhiều điều muốn tâm sự nhưng cuối cùng chỉ hỏi một câu, "Đói bụng sao? Cơm chuẩn bị xong rồi đó."

Lâm Vu hít hít cái mũi, miệng cong lên một ý cười.

Thẩm Nghi Hành từ trong cốp sau lấy ra hộp quà. Lâm Sam nhẹ nhàng vặn mi, "Tại sao lại mang theo nhiều đồ như vậy chứ? Nghi Hành, lần sau không cần mang nhiều thế đâu."

Thẩm Nghi Hành: "Dì Lâm, chỉ có một chút đồ vật thôi mà, dì không nên quá để ý. Lúc đầu cha mẹ cháu cũng định tới nhưng cuối năm công ty nhiều việc lắm, bọn họ đi không được."

Lâm Sam thở dài trong lòng một hơi, "Mọi người đã rất chiếu cố A Vu rồi."

Thẩm Nghi Hành nhìn Lâm Vu một chút, "Đồ vật có chút nặng, A Vu giúp anh đem đồ vật cầm đi vào với."

Lâm Vu ác một tiếng, Nghi Hành ca ca thực di chuyển ánh mắt.

Ông bà Thẩm chuẩn bị một đống đồ vật. Biết người Lâm gia có thói quen không có mua thảm điện, ngược lại tặng thảm trải giường lông cừu, còn có rất nhiều thuốc canxi. Lâm Vu tinh tế xem xét, phát hiện những đồ này phần lớn đều là nhập khẩu.

Thẩm Nghi Hành nhẹ giọng nói nhỏ: "Không nên nói cho mẹ em biết."

Lâm Vu nuốt một cái, "Em biết rồi."

Kỳ thật trong lòng mẹ và bà làm sao lại không rõ ràng chứ. Thẩm gia tặng đồ vật đều là những thứ quý giá.

Bà cô nhìn hai đứa bé mang đồ vào trong nhà mà không khỏi lắc đầu.

Cơm trưa rất phong phú. Lâm Sam tự mình đi nấu 5-6 món ăn, đường phèn, giò, xào khuẩn nấm, còn có một nồi gà hầm.

Thẩm Nghi Hành rất cho mọi ngưởi mặt mũi mà uống hai bát canh, "Bà ơi, cái canh gà này mùi vị thật thơm."

Bà mặt mày cong cong, cười lên mặt hiện một nếp nhăn.

"A Vu, lấy cho Nghi Hành đùi gà kia đi con."

Thẩm Nghi Hành vội vàng nói: "Bà ơi, cháu ăn no rồi, thật đó. Lần sau cháu còn tới mà."

Lâm Vu kẹp một cái hình trái xoan cho hắn. Thẩm Nghi Hành cười. Lâm Sam nhìn hắn, "Sang năm cháu liền đi Bắc Kinh đi học, về sau đoán chừng không có thời gian tới đâu."

Bà cô híp mắt, "Nghi Hành học trường nào thế? Bắc Đại hay vẫn là Thanh Hoa?"

Thẩm Nghi Hành: "Là Bắc Đại ạ."

Bà cô: "Trường đó thật sự là rất lợi hại. A Vu của chúng ta phải chăm chỉ học tập giống như Nghi Hành nhé."

Lâm Sam nói, "Trường đó thật sự rất tốt."

Thanh âm của mẹ cô đột nhiên bịt kín một tầng ưu thương, chỉ là Lâm Vu không có phát hiện nhưng Thẩm Nghi Hành nhìn ra rõ ràng, "Dì Lâm, thế nào ạ?"

Lâm Sam khôi phục thần sắc như thường, "A Vu cũng cố lên nhé."

Sau bữa cơm trưa, ánh nắng phơi tại trong sân. Trong sân phơi củ cải, ớt, rau khô, thời gian tĩnh mịch như vẽ.

Thẩm Nghi Hành nhìn đồng hồ. Lâm Sam cùng Lâm Vu cùng chuẩn bị quà. Đồ không đáng tiền, bất quá đều là nông thôn tự sản, Lâm gia tỉ mỉ chuẩn bị.

Thẩm Nghi Hành không có chối từ, đều nhận.

"Dì Lâm, bà, chúc mừng năm mới! Các người phải chăm sóc tốt thân thể đó."

"Thuận buồm xuôi gió nhé."

Bà của cô phất phất tay, than thở một tiếng, "Nghi Hành thật là một đứa trẻ tốt."

Tiễn Thẩm Nghi Hành xong, Lâm Vu dời cái bàn nhỏ rồi cùng mọi người nói mấy chuyện ở trường học.

Mẹ Lâm nghiêm mặt nói: "Các lão sư đối con tốt như vậy thì càng phải cố gắng đấy."

"Con biết."

"Tuyền Tuyền tỷ tỷ hiện tại làm ăn rất tốt, bán hàng trên mạng cũng không kém."

Lâm Vu nắm chặt tay mẹ, cô nhẹ nhàng vuốt ve trên đầu tay đầy vết kim tiêm.

"Không có việc gì đâu mà."

Mẹ Lâm một mặt thỏa mãn, "Tuyền Tuyền thật lợi hại, tại Tấn Thành thuê một cửa tiệm, còn bán hàng qua mạng."

Tuyền Tuyền tên đầy đủ là Triệu Ngọc Tuyền, so với Lâm Vu lớn hơn bảy tuổi, năm nay mới 22 tuổi. Tốt nghiệp trường dạy nghề xong, làm ở vài công ty xong lại nghỉ.

Thời điểm nghỉ hè cùng người nhà đi vay tiền, rốt cục mở một cửa hàng.

"Mẹ làm một cái bao bán được năm khối tiền, mấy tháng này kiếm được hơn 4000 khối."

Số tiền này, đều là Lâm Sam tích lũy để về sau chờ Lâm Vu đi học. Lâm Vu yên lặng cúi đầu xuống, coi không dám tính, mẹ làm bao nhiêu cái bao mới có thể tích lũy đến 4000.

Trong lòng của cô chua xót, "Hẳn là học kỳ này con có thể cầm được học bổng."

Sinh hoạt có ngọt có khổ, và cũng tùy vào ở với ai nữa. Lâm Vu cảm thấy chỉ cần cùng mẹ và bà ở cùng một chỗ, thời gian này liền là ngọt.

Năm mới này, đài truyền hình Tấn Thành thật mời Tấn Trọng Bắc đến. Tiệc tối là sớm thu. Tần Hành từ tay mẹ hắn lấy được một vé đưa cho Khương Hiểu.

Hai người gặp mặt ngày ấy, tâm tình Khương Hiểu cũng không khá lắm. Cô nhận tấm vé, trên mặt cũng không có vui vẻ như ngày xưa.

Tần Hành hỏi một câu, "Cậu không cùng Lâm Vu liên lạc sao?"

Khương Hiểu lắc đầu, "Điên thoại di động của cậu ấy tắt rồi."

Tần Hành đương nhiên biết, "Còn cậu thì thế nào?"

Khương Hiểu hít một hơi thật sâu, "Cô tớ muốn tháng 5-6 năm sau đi Canada, bọn họ hi vọng tớ đi theo bọn họ."

Tần Hành sững sờ. Khương Hiểu có cha là hoạ sĩ, không thường tại nhà, cô đến Nhất Trung học nên ở tại nhà của họ hàng.

"Vậy cậu nghĩ như thế nào?" Khương Hiểu lắc đầu, ánh mắt trống trơn mà nhìn phía trước, "Tớ không biết."

Tần Hành biểu lộ trịnh trọng, "Chuyện này chủ yếu tại cậu, nhớ suy nghĩ thật kỹ."

Khương Hiểu mím mím khóe miệng, "Tớ cảm thấy một mình ở lại chỗ này cũng không có cái gì ghê gớm. Cậy nhìn Lâm Vu xem, cậu ấy một mình đến Tấn Thành, ngay từ đầu có bao nhiêu khó khăn rồi."

Tần Hành nặng nề nói ra: "Cậu ấy là thật không dễ dàng."

Lại nghĩ tới thái độ ban đầu của Lâm Vu đối với mình, hắn nhíu nhíu mày. Suy nghĩ lại một chút dáng vẻ cô chỉ hắn bài, hắn lại cười cười.

Kì nghỉ đông trôi qua rất nhanh, đảo mắt liền tới học kỳ mới, cũng tức là ngày tựu trường.

Lần này Lâm Vu đi nhờ xe Triệu Ngọc Tuyền trở về trường.

Triệu Ngọc Tuyền một mực đem cô đưa đến cửa trường học, "A Vu, tiệm của chị ngay tại Trường Xuân, em có chuyện gì cứ tới tìm chị. Mà em nhớ học tập cho giỏi, chuyện trong nhà chớ để ý."

Lâm Vu gật gật đầu, "Chị Tuyền Tuyền, vậy em về trường học trước đây."

Lâm Vu trở lại ký túc xá, phát hiện giường của Trần Đồng đã thu thập xong. Trần Đồng ngồi trên bàn xem sách, "Cậu không có đi với người nhà sao?"

"Ừm."

Lâm Vu đem đồ vật buông xuống, cầm khăn lau giường lau chiếu cùng cái bàn.

"Lâm Vu, lần này cậu lại là đệ nhất rồi."

Lâm Vu sửng sốt một chút, "Thi cuối kỳ sao? Những người khác thế nào?"

"Vậy mà cậu không biết sao?"

Trần Đồng tưởng tượng, nghỉ đông về sau, mọi người liền không có liên lạc lại qua. Cho tới bây giở Lâm Vu chưa từng nhắn tin nào vào nhóm chat lớp.

"Lớp chúng ta
vẫn như cũ có ba người top 10, Tần Hành thứ sáu, ban trưởng thứ tám, Tưởng Nam lần này rớt xuống hạng 20 mấy, có khi khóc thét cũng nên."

Lâm Vu sẽ không nói đùa về cái này, cố gắng thi không khá, ai cũng sẽ khổ sở rồi.

"Khương Hiểu thì sao?"

"Cậu ấy á? Hắc mã! Hạng 99!"

Khóe miệng Lâm Vu có chút giương lên, trong lòng không hiểu sao có chút vui vẻ.

"Vậy thật tốt rồi."

Tất cả mọi người đố kỵ muốn chết rồi có được hay không? Ngày thứ hai, chính thức khai giảng. Cho tới trưa, các lão sư rõ ràng cảm giác được các học sinh nhiễm triệu chứng ngày càng nghiêm trọng. Nghỉ xong tất nhiên tâm tình sẽ buông thả rồi. Lão sư cũng không có cách nào khác. Hách chủ nhiệm cho tới trưa đều tuần sát, giữa trưa lại gọi các chủ nhiệm tới phòng họp.

"Học kỳ này nhiệm vụ tương đối nặng, tháng ba Nhất Trung kỷ niệm tròn 110 năm ngày thành lập trường, đến lúc đó trong tỉnh, trong thành phố các lãnh đạo đều sẽ tới. Ý tứ của Dư hiệu trưởng của chúng ta là, lần này năm nhất thể hiện thêm chút lực, giảm bớt gánh vác cho năm hao và năm ba. Mặt khác, cao nhất còn đứng trước tuyển khoa, các vị lão sư nhớ làm tốt việc của mình."

"Đây là danh sách năm nhất thi học kỳ thu được học bổng, mang về ký tên. Thứ hai dưới quốc kỳ sẽ nói chuyện làm đơn giản nghi thức trao giải, để bọn họ chuẩn bị một chút."

"Học kỳ này năm nhất sẽ nói chuyện dưới quốc kỳ hạ là lớp 2—— "

Trương Cần tiếp tục nói ra: "Tống Dật Minh lớp chúng tôi."

Hách chủ nhiệm gật gật đầu, "Để em ấy chuẩn bị cẩn thận một chút."

Dừng một chút, "Cậu để em ấy đem bản thảo diễn thuyết cho tôi xem một chút."

Trương Cần: "Chủ nhiệm, vậy có dài dòng quá hay không."

Hách chủ nhiệm thở dài một hơi, "Một khắc cũng không thể buông lỏng! Các em ấy như cái ốc vít ấy, thi thoảng cần phải vặn một chút."

Chư vị chủ nhiệm cũng là áp lực như núi. Vừa mở học, liền bị Hách chủ nhiệm nhéo một cái. Một cái nghỉ đông không gặp mặt, mọi người dị thường hưng phấn, luôn có chuyện nói không hết. Khương Hiểu cùng Lâm Vu mang hoa quả tới ăn, "Cái này thật là, a di cũng thật là lợi hại."

Lâm Vu cười, "Đều là hoa quả trên núi tự trồng đấy. Nếu cậu thích, lần sau tớ lại mang."

"Đừng á! Nặng lắm. Tớ nếm thử hương vị là tốt rồi."

Khương Hiểu uốn mặt mày, "Nghỉ hè năm nay tớ về với cậu nhá."

Lâm Vu: "Tốt thôi."

Khương Hiểu: "Có thể ở thêm mấy ngày sao?"

Lâm Vu mỉm cười: "Đương nhiên có thể."

Tôn Dương kéo lấy cái cằm, "Tần Hành, nghỉ đông cậu đi làm cái gì rồi? Đều không có tin tức gì cả."

Tần Hành: "Đi qua nhà ông ngoại ở một thời gian."

Ông ngoại hắn là lão gia tử trứ danh cả nước Trung Y.

Tôn Dương nghỉ đông không có đi thành Hải Nam được, điểm văn kéo chân hắn ra sau, dẫn đến tụt còn mươig mấy hạng, hắn nào dám đề xuất đi chơi. Khương Hiểu còn vọt tới hạng 99, thời điểm xem danh sách ánh mắt của mọi người đều lóe lên. Thật sự là nước biển không thể đo bằng đấu!

Sau khi tan học, lớp học rời đi không sai biệt người lắm, Lâm Vu từ trong ngăn kéo lấy ra một cái bao vải màu vàng nhạt đưa cho Khương Hiểu, "Mẹ tớ làm."

Khương Hiểu quả thực yêu thích không buông tay, "Thật là dễ nhìn. Mua cũng không đẹp bằng đâu."

Mẹ làm được bao vải, tăng thêm một chút dân tộc nguyên tố ở phía trên, hoa văn đặc biệt, đồ án xinh đẹp, cho nên bán cũng không tệ.

Lâm Vu mỉm cười, lại cầm hai cái bao điện thọau, cái bao này không lớn, kiểu dáng đơn giản, có thể đựng chút tai nghe, USB loại vật nhỏ. Bất quá, bởi vì là thuần thủ công, hai cái bao lại không đồng dạng.

Đưa cho Tôn Dương một cái phía trên thêu mặt trời nhỏ màu vàng. Tần Hành không ở đây, cô lấy đưa trước cho Tôn Dương.

Tôn Dương mặt mày hớn hở, "Cám ơn a! Tớ vừa vặn mới mua mp3."

Lâm Vu đem một cái bao điện thoại khác đặt ở trên bàn Tần Hành rồi mới cùng Khương Hiểu đi vào nhà ăn.

Hai người xếp hàng rồi ăn cơm, ngồi ở chỗ gần cửa sổ. Lâm Vu không có hứng ăn, từ buổi sáng bụng của cô đã đau.

Khương Hiểu: "Vậy cậu tới ký túc xá ngủ một lúc đi. Khó trách sắc mặt cậu trắng như vậy. Sớm biết thế là tớ đã mang đường đỏ đi rồi, cô cô tớ mua, uống phát liền hết đau."

Lâm Vu miễn cưỡng ăn một chút cơm, trở về ký túc xá.

Buổi chiều, Tần Hành tới, liền thấy mặt bàn để một cái bao điện thoại màu xanh đậm, phía trên còn thêu một chữ "Hành", hắn quan sát một chút, là hàng thủ công không sai chút nào. Chỉ là một cái chớp mắt, hắn lại nhíu nhíu mày, tưởng rằng người ái mộ tặng, không nói hai lời, chuẩn bị ném tới phía thùng rác, vừa vặn Khuất Thần đi tới.

"Cậu không muốn a, cái kia cho tớ đi, tớ muốn."

"Tùy cậu."

Lâm Vu ngủ một giấc, bụng vẫn là rất đau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Tiểu Mộng trước khi đi nói với cô vài tiếng.

"Tớ giúp ngươi xin phép nghỉ nhé. Cậu cũng không thể đi học được đâu."

Dương Tiểu Mộng đến lớp học cùng Khương Hiểu nói một tiếng, Khương Hiểu nhăn nhăn mi, "Cái đó quan trọng sao?"

"Cậu ấy giống như rất đau."

Khương Hiểu có chút lo lắng. Vừa vặn chuông vào học vang lên. Tần Hành nhìn vị trí phía trước trống không, hắn có chút thất thần, hỏi Tôn Dương, "Lâm Vu làm sao không đến?"

Tôn Dương: "Hình như buổi sáng đau bụng.

Tần Hành hỏi: "Ăn gì nên bụng xấu đi rồi?"

Tôn Dương: "Hẳn là vậy đi."

Tần Hành chuyển bút trong tay, không có lại nói tiếp. Tiết thứ hai, Lâm Vu đến lên lớp, sắc mặt tái nhợt giống như tờ giấy trắng.

Khương Hiểu cầm cốc nước nóng của Tiêu Vi để cô dí vào bụng. Lâm Vu cũng không biết chính mình lần này làm sao đau thành dạng này, cô ghé vào trên mặt bàn.

Tần Hành từ cửa sau tiến đến, cánh tay dài duỗi ra, ném tới một cái bọc giấy.

"Thuốc!"

Khương Hiểu: "Đâu ra đấy?"

Tần Hành: "Vừa mới đi lấy ở phodng y tế xong."

Khương Hiểu: "Thuốc gì?"

Lâm Vu mở ra xem, chỉ thấy phía trên viết "Vâng phất cát tinh" mấy chữ, nàng biết thuốc này, trị tiêu chảy.

Tần Hành: "Uống hai viên xem có hiệu quả hay không."

Lâm Vu: "Cám ơn."

Khương Hiểu lại gần xem xét, "Thuốc này không phải trị tiêu chảy sao? Lâm Vu cũng không phải bị tiêu chảy mà..."

Tần Hành: "..."

Ba người trong lúc nhất thời đều không nói. Tần Hành đột nhiên đã hiểu, hắn xoay mặt qua một bên gương mặt thì đỏ, giữ im lặng.

Thời điểm tan học, Khuất Thần đi tới, hắn mang theo tai nghe, điện thoại đựng ở cầm miếng bọc vải xanh, vừa vặn có thể treo ở xe, hắn có thể bên cạnh lái xe vừa nghe âm nhạc.

Ánh mắt Lâm Vu từ trên thân Khuất Thần lướt qua.

Khuất Thần đặc biệt động tình ngâm nga vài câu, hỏi nàng: "«Ở Ngoài Ngàn Dặm» của Châu Kiệt Luân, nghe qua chưa?"

Lâm Vu lắc đầu, cô lại liếc mắt nhìn chiếc túi điện thoại di động của hắn.

Khuất Thần cầm lên, "Tần Hành cho tớ đấy. Cái bao này thật đẹp mắt, chất lượng cũng tốt."

Lâm Vu mỉm cười, "Thật là đẹp mắt." [ =)))))) ]

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện