Sắc mặt Cơ Trấn Hùng hơi trầm lại, nói: “Cô gái,
tôi đã khách sáo với cô lắm rồi đấy. Cô đừng tưởng
rằng gia tộc cần cô là cô có thể đưa ra mấy cái điều
kiện quá đáng như vậy”.
“Tôi không uy hiếp ai cả, mong ông không hiểu
lầm. Tôi nói mười triệu không được là bởi vì tôi đã có
kế hoạch phát triển cho công ty rồi, nên cần một trăm
triệu để mở rộng kinh doanh. Mười triệu không thể đi
tranh giành thị phần với ai được, tôi mà lấy thì gia tộc
lại tưởng tôi lợi dụng gia tộc. Cho nên nếu ông đồng ý
cho tôi một trăm triệu thì tôi sẽ cố gắng cho công ty
vận hành thật tốt. Nếu ông không đồng ý thì cũng
không sao cả. Tôi vẫn luôn muốn lấy Lưu Quân Bồi, dù
không đưa tiền thì tôi vẫn đồng ý! Nói một câu khó
nghe thì hiện giờ tôi đã muốn lấy anh ấy để rời khỏi
đây lắm rồi“ Cơ Hương Ngưng nói.
Sắc mặt Cơ Trấn Hùng càng trầm xuống. Ông ta
thật sự muốn lấy Cơ Hương Ngưng để đổi lấy dòng
tiền của tập đoàn Lưu Thị, nhưng cô ta lại nói muốn
rời khỏi đây lắm rồi, đúng là có chút vả mặt.
Cơ Bộc Tồn lại càng không nhịn được mà đập bàn:
“Ý cô là gia tộc không tốt hả! Trước giờ gia tộc chưa
tệ với cô bao giờ, sao cô ăn nói vô lương tâm vậy hả!”
“Thôi” Cơ Trấn Hùng gõ bàn, đanh giọng nói: “Ý
của Hương Ngưng này đã rất rõ ràng rồi. Nếu cô gái
này đồng ý lấy chồng thì chúng ta cũng không còn gì
để nói nữa. Nhưng một trăm triệu này thì thực sự là
không được. Hay là thế này, hai mươi triệu nhé. Cô có
thể chọn lấy hoặc không lấy”.
“Vậy tôi không lấy nữa. Tôi nói rồi, hoặc là một
trăm triệu, không thì thôi”, Cơ Hương Ngưng nói
chuyện chắc nịch: “Ngoài ra, còn chuyện thứ ba nữa.
Tôi mong rằng văn phòng chi nhánh có thể vận hành
độc lập, nhất là trụ sở sẽ không nhúng tay vào phòng
nhân sự và phòng kế toán của chúng tôi. Như vậy thì
văn phòng chỉ nhánh sẽ có một thể chế vận hành
hoàn thiện hơn, tự do hơn và có lợi cho sự phát triển
của một thị trường cạnh tranh lành mạnh”.
“Hoang đường! Mọi thứ của văn phòng chỉ nhánh
từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều là tài sản
của gia tộc. Cô muốn gia tộc buông tay là điều si tâm
vọng tưởng!“ Cơ Bộc Tồn cười lạnh.
“Đúng vậy, đã là tài sản của gia tộc thì sao có thể
chia ra được chứ, cô đây là muốn ăn cây táo rào cây
sung à”.
“Hương Ngưng, cô yêu cầu hơi quá đáng rồi đó”.
Từng thành viên trong hội đồng quản trị và tổng
giám sát đều lên tiếng biểu thị sự bất mãn với Cơ
Hương Ngưng.
Cơ Hương Ngưng thì cười lạnh nhạt nói: “Tôi chỉ
đưa ra đề nghị của mình thôi, nếu tôi ở lại tiếp tục vận
hành văn phòng chỉ nhánh thì các yêu cầu của tôi
phải được thông qua, còn không thì thà tôi về nhà họ
Lưu hưởng phúc còn hơn”.
Vẻ mặt Cơ Trấn Hùng dần dần bình tĩnh trở lại, nói:
“Nếu đã vậy thì cô lấy chồng đi”.
Là chủ tịch hội đồng quản trị của nhà họ Cơ, câu
nói này của ông ta đã tổng kết cho buổi họp ngày
hôm nay.
Cơ Hương Ngưng không bày tỏ bất cứ ý kiến nào
mà gật đầu ngồi xuống.
Thái độ của này của cô ấy khiến tất cả mọi người
vừa thả lỏng lại vừa khó chịu.
Rõ ràng là đã xóa tan cái ước mơ hão huyền của
cái đứa thuộc nhánh phụ này đi, và cũng phá vỡ được
liên minh giữa dòng chính và nhánh phụ rồi, tại sao
trong lòng vẫn thấy không thoải mái chứ.
Cơ Trấn Hùng không nói nhiều thêm nữa mà chỉ
lên tiêng: “Chuyện đã có quyết định rồi thì cuộc họp
lâm thời hôm nay đến đây thôi, tan họp đi”.
Chủ tịch hội đồng quản trị đã nói vậy thì người
khác cũng không ý kiến thêm gì nữa, dù sao người
đáng lẽ cần lên tiếng nhất là Cơ Hương Ngưng thì lại
đang giữ im lặng.
Đám người tản ra ai về nhà nấy, Cơ Trấn Hùng thì
đặc biệt đi về phía Cơ Hương Ngưng. Khi đi qua cô ấy,
ông ta dừng lại nói: “Mong rằng cô thật sự muốn lấy
cậu chủ nhà họ Lưu, giống như cô nói vậy, lấy cậu ấy
cũng giống như bắt được miếng bánh từ trên trời rơi
xuống”.
“Tôi cũng thấy vậy. Một cơ hội tốt thì phải nắm bắt
thôi, Cơ Hương Ngưng mỉm cười nói.
Cơ Trấn Hùng cũng không còn gì để nói nữa, bèn
đi thẳng.
Chẳng bao lâu sau, mọi người đã đi hết. Phòng
họp lớn chỉ còn mỗi Cơ Xuyên Hải, Cơ Hương Ngưng
và Hoắc Khải.
Trong suốt cuộc họp, Hoắc Khải không hé răng
nửa lời. Cơ Hương Ngưng biểu hiện rất tốt, không cần
anh phải giúp đỡ thêm gì nữa.
“Cô đưa ra yêu cầu hay lắm, rất có gan”, Cơ Xuyên
Hải cười, buông lời khen.
Ông ta biết ẩn tình sau chuyện này cho nên cũng
hiểu vì sao Cơ Hương Ngưng lại đưa ra những yêu cầu
khiến nhà họ Cơ không thể đáp ứng nổi như vậy.
Bọn họ không đồng ý lúc này, đến khi phiền phức
kéo tới thì chắc chắn sẽ phải cầu xin Cơ Hương
Ngưng để đồng ý.
“Đầu là lời thật lòng mà, có gì đâu chứ” Cơ Hương
Ngưng mỉm cười nói.
Những ý kiến ban nãy của cô ấy không phải là
không có chủ đích mà đó là tình huống tốt nhất mà cô
và Hoắc Khải đã quyết định trong lúc bàn về chiến lược phát triển.
Để văn phòng chi nhánh vận hành độc lập hoàn
toàn rồi lấy một số tiền lớn để tấn công thị trường,
tranh giành thị phần, rồi để cho địa vị của công ty
được tách biệt ra khỏi gia tộc. Đây chính là mục tiêu
mà Cơ Hương Ngưng muốn đạt được.
Mắt thấy kết quả hoàn toàn nằm trong dự liệu, cả
ba người không thấy nhụt chí chút nào.
“Hay là tôi đem hai mươi triệu ra trước rồi cho vào
tài khoản của công ty luôn?”, Cơ Xuyên Hải đột nhiên
hỏi.
“Lấy hai mươi triệu này làm