Lâm Kiều thấy có người không sợ chết, cô ta lớn tiếng.
“Cô có biết anh họ tôi là ai không? Lâm Giai, cô đã nghe rõ chưa.
Còn chủ tịch nữa, tôi chỉ cần nói một câu thôi là anh ấy sẽ đuổi tất cả các người..”
Lời nói ám muội như vậy, ai không rõ sự tình đều sẽ hiểu lầm.
Nhưng người đứng xem vở kịch này đâu ai không biết bà chủ của họ là ai chứ.
Mà những người này cũng không rảnh để giải thích cho Lâm Kiều, mấy hôm nay bị cô ta chèn ép, họ đã sớm nhìn cô ta như cái gai trong mắt.
Cũng may hôm nay Sơ Hạ đã ra tay, bây giờ họ lại chuyển hướng sang cầu nguyện cho chủ tịch nhà mình..
Sơ Hạ “à” một tiếng, cô rút điện thoại ra, nhưng không gọi cho Cố Hạo Trạch mà lại gọi cho Lâm Giai.
“Để tôi xem chủ tịch của cô đuổi tôi, hay là tôi đuổi chủ tịch của cô..”
Lâm Giai nhận được điện thoại thì lập tức có mặt, nghe những người xung quanh giải thích, anh chỉ muốn giết chết đứa em họ này.
“Phó giám đốc, cô bớt giận.
Tôi sẽ về dạy dỗ lại đứa em họ này..”
Lâm Kiều không phục, cô ta nghĩ anh họ mình đang mê sảng rồi.
“Anh họ, anh đang nói gì vậy.
Cô ta chỉ là một phó giám đốc nho nhỏ thôi mà.
Còn nữa, cô ta vừa hỗn láo đòi sa thải chủ tịch, tất cả nhân viên ở đây đều có thể làm chứng..”
Lâm Giai cau mày quát.
“Im miệng..”
Một vài nhân viên không nhịn được phì cười.
“Thư ký Lâm yên tâm, chúng tôi đều làm chứng cho cô.
Chủ tịch sẽ nhanh chóng biết được chuyện này thôi..
haha..”
Lâm Giai đau đầu nhìn bà chủ của mình, có vẻ cô ấy vẫn chưa hết giận.
Đúng là Sơ Hạ chưa hết giận, cô nhíu mày nhìn anh một cái, không vui lên tiếng..
“Gọi chủ tịch của các người xuống đây..”
Lâm Kiều càng nghe càng khó hiểu.
“Chủ tịch mà cô muốn gặp là gặp à, lại còn muốn anh ấy đích thân xuống đây.
Cô đang phê thuốc à..”
Đám nhân viên lại được dịp hít khí lạnh.
Lâm Giai nhăn mặt, lần này anh không cứu nổi đứa em họ ngu dốt này nữa rồi.
5 phút sau Cố Hạo Trạch đã đi tới, vừa nhìn thấy Sơ Hạ, anh lập tức chạy tới ôm cô nhưng bị cô đẩy ra.
Anh còn chưa hiểu chuyện gì đã bị Sơ Hạ véo vào eo làm anh đau điếng..
“Chủ tịch Cố, có người vừa nói muốn sa thải em.
Còn nói cái gì mà chỉ cần nói với anh