Tống Ngọc Dao đang ở phía dưới chờ Tiết Lăng Vân, trông thấy Tiết Lăng Vân đến liền cười nói:
- Chúc mừng ngươi! Nhẹ nhàng như vậy đã chiến thắng đối thủ!
Tiết Lăng Vân nói:
- Tuy thắng nhưng không có vinh quang, đối thủ quá yếu, chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ mà thôi, tu vi của ta cao hơn hắn quá nhiều, hắn không thể nào là đối thủ của ta!
Tống Ngọc Dao gật đầu, nói:
- Đối thủ này đúng là quá yếu, nhưng qua mỗi trận đấu đối thủ của ngươi sẽ càng ngày càng mạnh. Hai người Tiêu Thanh Tùng cùng Trương Tử Ẩn phỏng chừng đã đột phá Nguyên Anh kỳ rồi, Lâm Phượng Vũ cùng Triệu Chí Bình đều là Kim Đan hậu kỳ, nếu ngươi gặp phải bọn hắn nên cẩn thận một chút!
Tiết Lăng Vân gật đầu, cười nói:
- Đó là đương nhiên! Ta cũng chưa chắc đã thua bọn hắn! Sư phụ, ngươi luyện chế cho ta thanh Hàn Ngọc Kiếm này đúng là đồ tốt, so với pháp bảo của mấy đệ tử khác mạnh hơn nhiều!
Bây giờ đang ở nơi đông người, Tiết Lăng Vân cùng Tống Ngọc Dao không dám làm bậy, cho nên Tống Ngọc Dao bây giờ chỉ là "sư phụ" của hắn.
Tống Ngọc Dao đắc ý cười, nói:
- Thanh Hàn Ngọc Kiếm này được dùng Vạn Niên Hàn Ngọc luyện chế mà thành, Vạn Niên Hàn Ngọc chỉ có ở Cực Bắc - Băng Hàn Chi Địa, năm đó sư tổ của ngươi phải tốn chín trâu hai hổ sức lực mới đạt được, sau này sư tổ ngươi đem khối Vạn Viên Hàn Ngọc đó truyền lại cho ta, ta trước vẫn không nỡ dùng đấy!
Tiết Lăng Vân trong lòng đầy cảm động, biết được Tống Ngọc Dao đã đem những thứ quý nhất đều ình. Thật ra khối Vạn Niên Hàn Ngọc này đối Tống Ngọc Dao có tác dụng còn lớn hơn so với hắn, dù sao tu vi của nàng cao hơn hắn nhiều, nhưng Tống Ngọc Dao vẫn cố ý dùng khối Vạn Niên Hàn Ngọc đó để luyện chế một thanh bảo kiếm cho hắn.
Tống Ngọc Dao nói tiếp:
- Lăng Vân, chúng ta đi xem những người khác tỷ thí đi, trận này ngươi thắng quá nhẹ nhàng rồi!
Sau đó, hai ngươi bắt đầu quan sát trận đấu của những đệ tử khác. Những đệ tử đời thứ ba này ngoại trừ một số ít đã đạt tới Kim Đan hậu kỳ thậm chí có thể là Nguyên Anh kỳ bên ngoài, hầu hết đều là Kim Đan sơ kỳ hoặc trung kỳ, ngẫu nhiễn có mấy cái Trúc Cơ kỳ.
Các trưởng bối giống như cố ý đem mấy cái "ưu tú đệ tử" phân ra ( không đấu với nhau), cho nên ngày tỷ võ đầu tiên không có gì hấp dẫn, Tiết Lăng Vân cùng Tống Ngọc Dao dạo qua một vòng rồi quay về Ngọc Trúc Phong.
Mỗi người trong một ngày chỉ tiến hành tỷ võ một lần, ngoại trừ Tiết Lăng Vân chiến thắng rất là nhẹ nhàng bên ngoài, hầu như tất cả mọi người đều sử dụng hết bản lĩnh mới có thể chiến thắng đối thủ, bọn hắn đều tiêu hao cực lớn chân nguyên, cần một khoảng thời gian mới có thể hồi phục. Còn có những người bị thương, cũng cần thời gian chữa trị, người chiến thắng còn phải tham gia trận đấu vào hôm sau.
******
Ngày hôm sau, người tham gia tỷ võ chỉ còn 20 người, những người khác đều đã bị loại, những đệ tử bị loại bây giờ đang quan sát 20 người còn lại tỷ võ, bất quá bọn họ đều vây quanh lôi đài của bốn người Tiêu Thanh Tùng, Trương Tử Ẩn, Triệu Chí Bình, Lâm Phượng Vũ chờ mong được thấy biểu hiện đặc sắc của bọn hắn.
Đối thủ hôm nay của Tiết Lăng Vân là một nữ tử, nữ tử này lớn lên cũng có chút xinh đẹp, nàng hướng Tiết Lăng Vân mỉm cười nói:
- Tiểu nữ tên là Tiếu Diễm Cầm, mong sư huynh chỉ giáo!
Tiết Lăng Vân cũng đáp lễ, nói:
- Tại hạ Tiết Lăng Vân, sư muội xin mời!
Tiếu Diễm Cầm trên mặt vẫn mỉm cười nhưng trong lòng nàng cực kỳ chấn động, nàng đã nghe qua "đại danh" của Tiết Lăng Vân, biết rõ Tiết Lăng Vân là một tên "phế vật" trước kia không thể tu luyện, bây giờ chắc chỉ có Trúc Cơ kỳ tu vi, làm sao hắn không bị Mị Thuật của mình mê hoặc, chẳng lẽ tu vi của hắn cao hơn mình.
Thì ra, ngay từ đầu Tiếu Diễm Cầm đã sữ dụng Mị Thuật đối phó với Tiết Lăng Vân, tuy nhiên người của danh môn chính phái đi tu luyện Mị Thuật có chút kỳ quái, nhưng Tiếu Diễm Cầm chỉ muốn trêu chọc một chút tên "phế vật" trong truyền thuyết này mà thôi, cũng không có hứng thú gì với hắn.
Tiếu Diễm Cầm không tin mình thất bại, lại hướng về phía Tiết Lăng Vân nở cười quyến rũ, giờ phút này Tiết Lăng Vân đã cảm giác được có chút khác thường, nụ cười của nàng rất kỳ quái, tựa hồ muốn nhiễu loạn tâm thần người khác.
- Hừ!
Tiết Lăng Vân hừ lạnh một tiếng.
Không nói nhiều lời, Hàn Ngọc Kiếm trong tay hắn hướng không trung vung lên, một đạo lôi điên màu tím từ trên trời đánh xuống hướng về phía Tiếu Diễm Cầm.
Ầm...
Lôi điện màu tím đánh trúng người Tiếu Diễm Cầm.
Tử Lôi Thuật!
Mặc dù hầu hết mọi người đều đi quan sát trận đấu của bốn tên tinh anh đệ tử kia, nhưng vẫn có người chú ý tới Tiết Lăng Vân phát ra "Tử Lôi Thuật", những người đó trợn mắt há mồm, bộ dạng không thể tin được.
Phải biết rằng, Tử Lôi Thuật là pháp thuật chỉ có Kim Đan kỳ tu vi mới có thể sử dụng, chẳng lẽ tên "phế vật" trong truyền thuyết kia đã đạt đến Kim Đan kỳ rồi.
Còn Tiếu Diễm Cầm bây giờ, tóc của nàng dựng đứng, sắc mặt cháy đen, miệng mở thật to, ngây ngốc nhìn Tiết Lăng Vân, nàng chỉ muốn dùng Mị Thuật trêu chọc một chút tên phế vật trong truyền thuyết này mà thôi, nhưng không nghĩ đến mình lại trúng phải một đòn nặng như vậy.
Phanh
~~
Một tiếng vang trầm đục, Tiếu Diễm Cầm ngã trên mặt đất, một vị sư thúc ở bên cạnh vội vàng đem Tiếu Diễm Cầm đở dậy, đồng thời tuyên bố Tiết Lăng Vân chiến thắng.
- Ha Ha ha...!
Tống Ngọc Dao cười.
Tống Ngọc Dao đang chờ đệ tử của mình, giờ phút này nàng ha ha cười không ngừng, Tiết Lăng Vân có chút buốn bực, nói:
- Sư phụ, ngươi cười cái gì vậy? Còn có, đối thủ hôm nay thật kỳ quái, nàng vì sao đứng yên một chỗ, chỉ dùng mắt nhìn ta chằm chằm?
- Ha ha ha...!
Tống Ngọc Dao lại một trận cười.
- Lăng Vân, nữ tử kia đang dùng Mị Thuật để mê hoặc tâm thần của ngươi, bất quá vu vi của nàng qua thấp nên không có tác dụng, ai ngờ ngươi dùng