Tần Tước lạnh lùng nói: “Diệp thứ trưởng, quân Bắc Cảnh chúng tôi có nhiệm vụ trọng đại, ông không thẻ làm hỏng thời cơ.
Ông biết rõ tội làm hỏng thời cơ chiến đấu là tội gì chứ?”
Sắc mặt Diệp Chắn Quân kịch biến.
Hắn nghẹn tức nói:.
*Thả người, thả bọn họ đi!” Ị Nhóm người ở hiện trường vội vàng thả nhóm người Triệu Ị Vân ra.
Tần Tước thấy thế cười cười, mang theo Bắc Cảnh Thập.
Bát Ky rời đi.
Thời điểm trước khi đi, Tần Tước còn quay đầu khẽ cười nói: “Diệp thứ trưởng, người tôi dẫn đi, ăn tường tam cân(*), ông từ từ ăn.”
Diệp Chấn Quân nghe vậy, nháy mắt mặt liền đỏ bừng giận dữ! Tần Tước cùng Bắc Cảnh Thập Bát Ky ha ha cười rời đi…
(*) Câu này vốn có nghĩa là ăn thịt người, nghĩa bóng chỉ sự kinh tởm, bẩn thỉu.
Nó còn một nghĩa khác (thô tục) là ăn sh*t.
Khu nghĩ dưỡng Quan Vân.
Diệp Băng Tâm đang ăn cơm chiều, tên luật sư Cầu Đức Chí đầu đổ đầy mồ hôi chạy tới tìm bà ta, đem phản ứng của Tống Sính Đình lúc nhận được thư luật sư toàn bộ kể cho bà ta nghe.
Sau khi nghe xong, bà ta vừa kinh ngạc vừa tức giận.
“Cậu nói cái gì? Con tiện nhân Tống Sính Đình kia dám trả lại thư luật sư của Diệp gia tôi, còn dám nói con tôi gieo gió gặt bão?”
Cầu Đức Chí cười khổ đáp: “Vâng! Cô ta còn nói, nếu Diệp phu nhân vẫn dây dưa không dứt, nếu muốn nháo đến tòa án, cô ta sẽ theo bồi tới cùng.”
Diệp Băng Tâm cả giận: “Ngông cuồng, thật sự quá ngông cuồng! Vốn định để cô ta bồi tội nhận lỗi, néu cô ta đem tập đoàn Ninh Đại ra bồi thường cho Diệp gia, tôi sẽ không truy cứu chuyện cô ta đả thương con tôi.
Không nghĩ đến cô ta vậy mà không hề biết tốt xáu, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”
Cầu Đức Chí nói: “Tôi nghe nói Diệp tiên sinh đã bắt được mười tám tên hôm đó đánh người.
Chỉ cần Diệp tiên sinh làm 18 tên đó thừa nhận là do Tống Sính Đình sai khiến, như vậy Tống Sính Đình liền xong đời.”
Diệp Băng Tâm nghe vậy hai mắt liền sáng lên.
Bà ta vừa điện gọi cho em trai Diệp Chấn Quân, nhưng không ngờ em trai bà ta đã từ bên ngoài bước vào.
“Cậu đến đúng lúc lắm.
Cậu không phải bắt được 18 tên lính đánh người rồi sao? Luật sư Cầu nói chỉ cần cậu làm 18 tên đó khai ra chuyện Tống Sính Đình sai khiến, như vậy Tống Sính Đình liền xong rồi.”
Diệp Chấn Quân cười khổ: “Chị, em đến là muốn nói cho chị biết.
Em đã thả 18 tên kia rồi.”
Diệp Băng Tâm vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Cậu nói cái gì? Bọn chúng đã thương nhiều thuộc hạ của Diệp gia như vậy, còn đánh gảy chân cháu của cậu, cậu lại thả bọn chúng đi?”
Diệp Chấn Quân bát đắc dĩ nói: “Không thả không được!
Trần Ninh vậy mà lại gửi đến một phong thư triệu hồi binh sĩ đến, nói cái gì quân Bắc Cảnh có nhiệm vụ trọng đại, khẩn cấp triệu hồi 18 binh sĩ vương bài đó.
Còn ra lệnh không cá nhân đơn vị