“Vâng, Độc Cô tiên sinh!”
Mấy thủ hạ lập tức nâng Diệp Sâm lên khỏi mặt đất.
Nhưng lúc này, lập tức có mấy người đi tới, quát: “Các người là ai, Trần tiên sinh nói, tiểu tử này sỉ nhục ông cụ Tống gia, phải quỳ trước cửa Tống gia ba ngày ba đêm, sám hồi lỗi lầm.”
“Hiện tại anh ta mới quỳ một ngày, ai cho phép các người dẫn anh ta đi?”
Mấy người này, đều là thủ hạ của Đồng Thiên Bảo, người nói chuyện kia là cánh tay đắc lực của Đồng Thiên Bảo, tên là Hà Uy.
Hà Uy mang theo máy anh em, cảnh giác nhìn mấy người Độc Cô Hành, lạnh lùng nói: “Mấy người các người, mau đi, Diệp Sâm nhất định phải quỳ đầy ba ngày ở đây, nếu các người muốn cưỡng ép dẫn anh ta đi, vậy đừng trách chúng tôi không khách khí.”
Không khách khí!
Độc Cô Hành ho khan hai tiếng, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh như có như không.
Năm đó ai không biết bệnh thư sinh ông ta lợi hại, ai dám đối với ông ta không khách khí, hiện tại tùy tiện nhảy ra mấy con chó con mèo, đều dám không khách khí đối với ông ta.
Ông ta nhìn mấy người Hà Uy, khẽ cười hỏi: “Các người đều là thủ hạ của Trần Ninh?”
Hà Uy lắc đầu: “Không, tất cả chúng tôi đều là thủ hạ của anh Bảo, anh Bảo chúng tôi là người của Trần tiên sinh!”
Độc Cô Hành mỉm cười gật đầu: “Hiểu rồi.”
Độc Cô Hành quay đầu căn dặn máy tùy tùng: “Đưa công tử đến bệnh viện, đánh gãy chân chó của mấy người này.”
Giọng nói một số tùy tùng vang lên: “Vâng!”
Hà Uy nghe vậy giật mình, giận dữ quát: “Các người cả gan động thủ trên đầu thái tuế, các anh em, hạ thủ bọn họ.”
Nói xong!
Hà Uy cùng mấy anh em của hắn, liền muốn động thủ.
Nhưng mà, mấy tùy tùng của Độc Cô Hành, động tác nhanh hơn nhiều, ra tay cũng phải độc ác hơn nhiều.
Rằm rằm!
Trong chốc lát, toàn bộ mấy người Hà Uy bị đánh ngã xuống đất, ngay sau đó,