Đám người Thạch Thanh nhìn ánh mắt của Trần Ninh đầy ham mê.
Họ chỉ biết Trần Ninh là người mà Bảo ca kính nể nhất, hôm nay lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Trần Ninh.
Cho dù là thân thủ phi phàm hay phong cách bá đạo đã nói là làm của Trần Ninh đều kích thích tinh thần họ một cách sâu sSố0: Thiếu gia của Bảo ca thật sự quá lợi hại.
Lôi Chắn Nam đường đường là bá chủ Nam Thành vậy mà nói giết là giết, không hề có chút do dự, giống như là giết gà giết chó vậy.
Trần Ninh lần lượt nhìn đám thủ hạ của Lôi Chấn Nam, lạnh lùng nói với Đồng Thiên Bảo: “Cậu tiếp nhận toàn bộ địa bàn của Lôi Chấn Nam.”
Đồng Thiên Bảo cung kính: “Rõ thưa thiếu gia!”
Trần Ninh nói xong nhìn xung quanh một lượt không thấy bóng dáng của bố con Tống Trọng Hùng và Tào Kiến Bân.
Thì ra, Tào Kiến Bân và bố con Tống Trọng Hùng khi thấy Lôi Chấn Nam và Đồng Thiên Bảo xô xát đã kiếm cớ rời đi trước.
Với Tào Kiến Bân và bố con Tống Trọng Hùng biết Lôi Chấn Nam và Đồng Thiên Bảo đều là những kẻ liều lĩnh.
Thấy hai kẻ liều mạng chiến đấu, vì sợ bị liên lụy nên họ đã chuồn mắt.
Tào Kiến Bân và bố con Tống Trọng Hùng rời đi trước nên đã bỏ lỡ một trận đấu hay và cũng coi như là thoát được một mạng.
Trần Ninh để Đồng Thiên Bảo ở lại xử lý nót, anh rời đi trước.
Khi trở về đã là hơn mười giờ tối.
Tống Sính Đình cùng con gái và bố mẹ đang xem tivi, cô thấy Trần Ninh trở về mới cảm thấy yên tâm.
“Bố đã về rồi!”
Con gái hò reo chạy về phía Trần Ninh.
Trần Ninh cúi xuống bế con gái, lấy một que kem ra như biết làm ảo thuật: “Bố mua cho con gái đó.”
“Oa, là kem ốc quế!” Mặt nhỏ xinh xắn của con gái hiện lại nét vui mừng: “Con cảm ơn bối!”
Tống Sính Đình cũng qua đó, nhẹ nhàng nói với Trần Ninh: “Anh và anh Đồng ra ngoài, không có chuyện gì chứ?”
Trần Ninh mỉm cười: “Không sao, chuyện về Lôi Chắn Nam anh cũng giải quyết xong rồi, ông ta sau này sẽ không gây phiền phức cho công trường của chúng ta nữa đâu.”
Tống Sính Đình tưởng Trần Ninh cùng Đồng Thiên Bảo đi hòa giải với Lôi Chấn Nam, vui mừng nói: “Là thật sao, vậy thì tốt quá rồi.”
Cô không hề biết Lôi Chấn Nam đã chết nên đương nhiên không thẻ đến gây phiền phức nữa.
Trần Ninh cùng cả nhà xem tivi một lúc sau đó đi tắm rửa.
Tắm xong đi ra thì bố mẹ vợ đã về phòng ngủ.
Tống Sính Đình cũng đã bế con gái về phòng dỗ ngủ.
Có điều con gái nhất định không ngủ đòi bố, muốn bố ngủ cùng.
Tống Sính Đình nhìn thấy Trần Ninh liền vỗ vỗ con gái: “Đây, bố đến rồi, con đi theo bố về phòng bố ngủ đi.”
Con gái lắc đầu: “Không, con muốn ngủ cùng bố mẹ cơ.”
Trần Ninh nghe thấy liền tắt nụ cười, còn khuôn mặt của Tống Sính Đình đỏ bừng, cô ngại ngùng nói: “Bố và mẹ không thể ngủ cùng nhau.”
Cô con gái lý nhí nói: “Con hỏi mấy bạn ở trường mẫu giáo của con rồi, các bạn bảo bố mẹ có ngủ chung, các bạn còn nói chỉ có tình cảm vợ chồng không tốt thì mới ngủ phòng riêng.”
Trần Ninh và Tống Sính Đình nghe con gái nói vậy liền thẹn thùng, trong lòng nghĩ bọn trẻ mẫu giáo hiểu nhiều chuyện như vậy sao?
Sau khi con gái vừa nói xong, đột nhiên nghỉ ngờ nhìn Trần Ninh và Tống Sính Đình: “Bố mẹ, quan hệ giữa hai người thật sự không tốt sao?”
Tống Sính Đình vội vàng nói: “Làm sao có thẻ, tình cảm của bố mẹ không tốt ở chỗ nào?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô con gái đầy hoài nghi, khẽ cắn môi nói: “Vậy tại sao bố mẹ không ngủ chung? Hay bố mẹ đã ly hôn rồi?”
Trần Ninh trên trán chảy mồ hôi khi nghe thấy vậy, Tống Sính Đình cũng tức giận đến buồn cười, dỗ dành con gái: “Con nhỏ này, trong đầu con nghĩ cái gì vậy, tại sao bố mẹ lại ly hôn?
Thật là…”
Con gái mặt đượm buồn: “Trên tivi đều diễn vậy, tình cảm giữa bố mẹ không tốt sẽ ngủ phòng riêng sau đó sẽ ly hôn…”
Tống Sính Đình khổ não: “Phạt con một tuần không được xem tivi.”
Tống Sính Đình mỗi lần phạt con gái không được xem tivi, bé đều tỏ ra ấm ức.
Nhưng lần này, con gái lại không hề thanh minh mà thay vào đó ánh mắt đáng thương, khẩn nài nhìn Trần Ninh và Tống Sính Đình: “Bố mẹ ơi, từ sau Thanh Thanh không xem tivi nữa, con sẽ không đòi ăn kem nữa. Mỗi ngày đều làm bài tập và đi ngủ đúng giờ. Thanh Thanh còn biết giúp đỡ bà ngoại rửa bát, làm việc nhà. Bố mẹ đừng ly hôn được không? Thanh Thanh