“Mẹ, những việc này làm sao có thể để mẹ làm được!” Chí Oánh nhìn Lý Từ Nhiệm và bật khóc trong niềm vui: “Con trai, mẹ thật hạnh phúc! Điều ước nửa đời còn lại của mẹ đã thành hiện thực!
Con cũng tìm được một người vợ ngoan hiền, hiếu thảo và tốt bụng như vậy! Đời này mẹ không còn hối tiếc gì cả!”
“Mẹ ơi, thời gian tới con sẽ để mẹ tận hưởng cuộc sống! Con sẽ khiến mẹ trở thành người mẹ hạnh phúc nhất trên thế giới này!”
Diệp Quân Lâm nắm chặt tay Chí Oánh.
“Con tới gặp mẹ, mẹ đã mãn nguyện rồi!”
Chí Oánh mỉm cười.
“Mẹ, con hỏi mẹ, có bao giờ mẹ nghĩ đến việc rời đi?”
Diệp Quân Lâm hỏi.
“Không thể rời đi! Con không nhìn thấy bia mộ dựng ở cửa sao? Mẹ mà rời đi một bước, bọn họ sẽ giết con.”
Diệp Quân Lâm tiếp tục hỏi: “Mẹ, bọn họ dựa vào tấm bia mộ này để khống chế mẹ sao?”
“Không, lúc nào cũng có người canh chừng mẹt Bọn họ sẽ không bao giờ cho phép mẹ bước ra khỏi thành Trường Giang nửa bước!”
Chí Oánh nói tiếp: “Không chỉ là thành Trường Giang, gân 30 năm tôi, thực tế, phạm vi hoạt động của mẹ chi là con phố mà chúng ta vừa đi bộ! Họ đưa ra quy định là mẹ không được bước ra khỏi con phố này nửa bước, nếu không mẹ sẽ bị đánh.
Diệp Quân Lâm nghe thấy thế vô cùng tức giận.
“Cái gì? Gần ba mươi năm rồi, mẹ chỉ được phép di chuyển trên con phố này?” Diệp Quân Lâm ngạc nhiên hỏi.
Hóa ra mẹ của anh ở một thành phố hơn 30 năm, và còn kinh hoàng hơn là bà chỉ được đi lại trên một con phố…