“Nhà họ Quách dám đến, tôi dám tiêu điệt họ!” Đôi mắt Diệp Quân Lâm chọt lạnh lùng.
Gia tộc đám tự xưng là vương pháp này đã làm chuyện áp đảo cả chính phủ Việt Nam, sao anh có thể tha cho chúng?
“Cậu đúng là ngông cuồng.
Mong rằng Tân sau nhà họ Quách đến đây, cậu còn dám mạnh miệng như thế.“ Mọi người cười lạnh.
“Trinh Văn Viễn, Võ Tiêu, các cậu bảo vệ Lê Nguyên, tôi đi xử lý nhà họ Quách.“ Diệp Quân Lâm nói.
“Đã..” Trịnh Văn Viễn và Võ Tiêu muốn trả lời theo phản xạ, nhưng thấy ánh mắt quái đị của người chung quanh, hai người lập tức nhịn xuống.
Diệp Quân Lâm rời đi.
Anh rất yên tâm cho sự an nguy của Lý Tử Nhiễm.
Nếu hai người này không được thì vẫn còn có chiến thân Diêm La trong bóng tối.
“Ha ha ha, Diệp Quân Lâm bỏ chạy à?”
Trương Văn Thống bỗng cười lớn.
“Chắc chắn là bỏ chạy, không thì sao không dẫn Lê Nguyên đi cùng?”
Mọi người đều cười khẩy trước hành vi của Diệp Quân Lâm.
Nhưng Lý Tử Nhiễm cho rằng Diệp Quân Lâm đi tìm viện binh, có lẽ là ông chủ của tập đoàn Minh Cường, xem ra lại phải nợ người ta một ân tình.
Nhưng cô càng ngày càng khó hiểu, ông chủ tập đoàn Minh Cường đối xử với mình và Phùng Ngọc Hân tốt quá mức, chẳng những mua tập đoàn Thiên Lạc cho mình mà còn cho mình xử lý nghiệp vụ thị trường điện tử, sau đó liên tục giúp đỡ mình và Diệp Quân Lâm… Anh ấy là ai nhỉ?
Sau khi rời đi, Diệp Quân Lâm đến một đại viện.
Đây là chỗ ở của nhóm Tây Phương.
Đại viện này là đại viện quân khu, nhưng đã bỏ hoang thật lâu.
Sau khi đến đây, nhóm Tây Phương đã ngụ lại ở đây.
Hôm nay đến nơi, Diệp Quân Lâm phát hiện có không ít người đã đến, mấy con quân khuyến được cột ngay trước cửa Thấy Diệp Quân Lâm, người bên trong đều đi ra, khoảng chừng sáu mươi người.
Cảnh tượng này khiến Diệp Quân Lâm giật mình, đông người đến thế cơ à?
“Chào thủ trưởng!“ Hơn sáu mươi người đồng loạt kính chào Diệp Quân Lâm.
“Chào các đồng chí!” Diệp Quân Lâm đáp lễ.
“Tướng quân, để tôi giới thiệu cho anh một