Trên mặt cô là một tấm lụa đen, dáng người cao gầy thon dài, mái tóc dài đến ngang hông, cho dù không nhìn thấy mặt nhưng cũng có thể nhận ra phong thái hơn người của cô.
Hầu Từ nhíu mày, gã ta nhìn người phụ nữ trước mặt, lạnh lùng nói: “Cô là ai? Thích xen vào chuyện của người khác hà? Hay là Tần Trạm đã sớm chuẩn bị trợ thủ?”
“Những chuyện này ông không cần biết.” Đối phương thản nhiên nói. “Ông chỉ cần biết một điều, hôm nay ông phải chết.”
“Chỉ dựa vào cô ư?” Tròng mắt Hầu Từ hơi nheo lại. “Toàn bộ Việt Nam này, không có nhiều nữ võ tông, đại võ tông lại càng không có, cô dựa vào cái gì mà cản một nửa bước đại võ tông như tôi hà?”
Vừa dứt lời, trên đầu ngón tay của Hầu Từ lại một lần nữa dấy lên khí túc, trực tiếp hướng về phía người phụ nữ thần bí kia.
Đối mặt với sát khí của Hấu Từ, chỉ thấy người phụ nữ thần bí kia chậm rãi nâng bàn tay giống như ngọc của mình lên, cách không đánh một chưởng về phía trước.
Nhìn qua một chương này không có gi đặc biệt, nhưng sau khi chạm đến ngón tay của Hầu Tử, ngón tay của Hầu Từ nhất thời bị một lực lượng lớn đánh vào.
Trong nháy mắt này, ngón tay của gã ta trực tiếp bị đánh gãy. “Đại võ tông? Cô là đại võ tông ư?” Sau khi cảm nhận được sức mạnh kia, sắc mặt của Hầu Từ hoàn toàn thay đổi.
Gã ta hoàng sợ nhin người phụ nữ trước mặt, run rẩy nói. “Sao, làm sao có thể như vậy được chứ, Việt Nam không thể nào xuất hiện một nữ đại võ tông như thể.”
“Tôi nói mình là đại võ tông khi nào chứ?” Người phụ nữ thần bí kia lắc đầu. “Chang le ông không biết, cung cấp cũng sẽ có sự chênh lệch rất lớn à?”
Trong lòng Hầu Tử đã vô cùng khiếp sợ, cho dù người này có phài là đại võ tông hay không, gã ta đều không phải là đối thủ của người phụ nữ này. “Rút lui!” Hầu Từ thẩm kêu không ổn, sau đó quay đầu muốn bỏ chay.
Đáng tiếc đã không còn kịp nữa rối, đối diện gã ta là một cánh tay như ngọc đang vươn ra.
Cánh tay thon dài giống như ngọc lại ẩn chứa một sức mạnh không thể địch nổi, một chường này, toàn bộ rừng núi gần như bị hủy đi một nửa.
Thân thể Hầu Từ trực tiếp bị đánh ngã xuống mặt đất, cả người gã ta đều là máu, vô cùng chật vật.
Một tiếng vang lớn này cũng khiến cho Tần Trạm chủ ý.
Ảnh mắt của anh vô thức nhìn về phía nơi xa, cau mày nói. “Hà? Khí tức đúng là mạnh mẽ, giống như là hai vị nửa bước đại võ tông.”
Tần Trạm đứng dậy, muốn đi điều tra một lượt, nhưng đúng lúc này, anh lại phát hiện, trong lúc đó, sức lực trên người anh hoàn toàn biến mất, ngay cả việc bước đi cũng tro nên vô cùng khó khăn.
Anh thở dốc, hô hấp bắt đầu giống như nghen lại, trái tim truyền đến cảm giác đau đớn, sau đó bịch một tiếng, ngã rắm xuống mặt đất.
Tầm mắt của Tần Tram biến thành màu đen, cảm giác buồn ngủ ủa đến.
Thế nhưng Tán Trạm cố gắng mở to mắt, cưỡng chế ý thức của mình thanh tình, không để cho mình ngủ mất.
Ánh mắt của anh gần như trơn đến mức nổi lên to máu, gắn như dùng hết sức lực trên người để dùng chống đỡ mí mắt.
Trước khi nhìn thấy Yến Võ đến, Tần Trạm không dám ngã xuống.
Cách đó không xa, Yến Võ từng bước đi đến,
Gã ta nhìn dáng vè liêu mạng của Tần Trạm, thờ dài nói. “Cần gì phải liều mạng như thế chu, báo thù thật sự quan trọng như vậy ư?”
“Rất quan trọng.” Sau khi nói xong câu đó, Tần Trạm hoàn toàn không gắng gượng được nữa, trực tiếp ngất. . Ngôn Tình Tổng Tài
Trong núi rừng, Hầu Tử đã bị đánh thành đồng thit nát.
Gà ta nắm trên mặt đất, mở to hai mắt ra nhìn, cho đến tận lúc chết người ta cũng nghĩ mãi không rõ, vì sao từ một nơi bí mật ở gần đó lại cất giấu một cao thủ như the
Người phụ nữ thần bí kia ngắng đầu nhìn về phía Tân Trạm, trong mắt cô lóe lên mấy phần dịu dàng. “Lần gặp mặt sau, hy vọng anh đã là thiên hạ vô địch.”
Hiệp hội võ đạo ở thủ đô và nhà họ Tô đều đang chờ đợi tin tức. Lần này bọn họ bỏ