Tuy ông cụ Tô chi là một người bình thường, nhưng trên người lại mạnh mẽ đến đáng sợ!
Cho dù là đám người Thương Trụ cũng còn lâu mới bì kịp!
Một câu nói của ông ta giống như thánh chi, khiến người ta không dám cãi lại.
Một lát sau, Yến Võ nói lại những chuyện đã trải qua cho ông ta nghe.
Ông cụ Tô không hiểu về võ đạo, nên hiển nhiên không biết những lời nói của gã là thật hay già nữa.
Vì vậy, ông ta nhìn về phía quản gia ở bên cạnh theo bản năng.
Quàn gia đi lên phía trước, đặt ngón tay lên mạch của Tần Trạm, một nguồn noi kinh chạy dọc theo mạch của anh.
Sau một lát, quản gia đứng dậy, nói: “Liên Thân thuật? Hinh như loại thuật này sẽ gây tổn hại đến nền móng.”
Ông cụ Tô nhiu mày hỏi: “Rốt cuộc thi với cậu ta nói có phải là sự thật hay không?”
Quản gia gật đầu đáp: “Chắc không sai đâu, sau khi thi triển Liên Thân thuật xong, cơ thể sẽ lập tức rơi vào thời kỳ suy yếu, thậm chí còn không bằng một đứa trẻ mười tuổi, huống chi đại hộ pháp là võ tổng lục phẩm”
Sau khi nói xong câu này, quản gia liếc mắt nhìn Yến Võ.
Chỉ một cái liếc mắt này lại khiến gã như thể bị sét đánh.
Từ tận đáy lòng gã cảm thấy vô cùng chấn động.
Tai sao ánh mắt này của quản gia lại kỳ quái như vậy? Rốt cuộc là có ý gi? “Tốt, tốt, ha ha ha!” Ông cụ Tô không khỏi bật cười ha ha: “Thằng súc sinh này cuối cùng cũng chết rồi! Mau ra tay giết cậu ta đi!”
“Chuyện đó thì không được.” Thương Trụ vội vàng ngăn cản: “Nếu hiệp hội võ đạo thủ đô đã tiếp nhận việc này, vậy nhất định sẽ phụ trách đến cùng và cho mọi người một lời giải thích, mong rằng ông Tô có thể hiểu cho.” Anh mắt của ông Tô có vài phán bất mãn, nhưng lại không tiện nói thêm điều gì.
Nhà họ Tô quà thực là gia tộc hàng đầu ở thủ đô, nhưng cũng không có nghĩa ông ta là người chang sợ gì hết, có một vài chuyện nhất định phải làm theo quy tắc. “Thương Trụ, trong vòng ba ngày, tôi hy vọng có thể nhìn thấy tin Tẩn Trạm chết.” Ông cụ Tô lạnh lùng nói: “Còn nữa, tôi sẽ phải người của mình tới giám sát cậu ta.”
“Không thành vấn đề, ông Tô, xin ông hãy yên tâm” Thương Trụ vội vàng chắp tay và đáp.
Sau đó, ông ta vung tay lên, quát lớn: “Mau đưa người về!”
“Rõ!”
Mấy thành viên đi về phía trước khiêng Tần Trạm lên, rồi nhét vào trong một chiếc xe.
Sau đó, ông cụ Tô nhìn về phía Yến Võ với một nụ cười rất tươi, nói: “Cậu muốn nhận được gi?”
Yến Võ hít một hơi thật sâu, rồi đáp: “Tôi đã ở nhà họ Tô suốt hai mươi năm đằng đẵng, âm thẩm tiêu diệt không biết bao nhiêu kẻ địch cho nhà họ Tô, tôi chỉ hy vọng nhà họ Tô có thể cho tôi một vị tri thích hợp, đừng khiến chúng tôi phải thất vọng và dau khổ.”
Ông cụ Tô bật cười ha ha, nói: “Được! Từ hôm nay trở đi, cậu chính là khách quỷ của nhà họ Tô tôi, tạm thời sẽ sắp xếp cho cậu ở trong biệt thự riêng của nhà họ Tô.”
“Càm ơn ông Tô!” Yến Võ quỳ xuống đất, nói một cách cung kính.
Ông cụ Tô không ở lại chỗ này lâu hơn, mà dẫn quàn gia đi vào trong phòng sách.
Sau khi tiến vào cửa, ông ta liếc mắt nhìn quản gia, trầm giọng nói: “Giúp tôi điều tra tên Yến Võ này một chút, tôi muốn biết sau khi rời khỏi nhà họ Tô cậu ta đã đi đầu và gặp những ai.”
Quản gia khom người đáp: “Ông Tô, Yến Võ là người thân tín nhất của cậu tám, hai mươi năm nay luôn chăm chỉ cần cù ở nhà họ Tô, cậu ta chắc hẳn đáng để tin tường đấy.”
Ông cụ Tô khẽ hừ rồi bảo: “Chính vì như vậy mới càng phải cần thận hơn! Cậu ta đã tốn nhiều sức lực vì nhà họ Tô như vậy, vậy mà lại bị đá ra khỏi cửa. Ai biết rốt cuộc cậu ta có oán hận, hay có dang tien hành báo thủ nhà họ Tô hay không? Cứ làm theo lời tôi nói là được”
“Rõ, thưa ông chů.” Quan gia có người, đáp một tiếng
Tại hiệp hội võ đạo thủ đô, Tấn Tram đã được giam vào trong nhà ngục chuyên dùng cho các võ giả đủng như ý muốn.
Vừa tiến vào trong cửa lon của nhà tù, đã có vô số tiếng la hét truyền tới.