Chiếc roi đó giống với sợi xích màu vàng, không biết đã được dùng bí thuật gì, mà bên trên phủ kín những đường vân đủ mọi kiểu dáng, cho dù là ở trong tay đại tông sư thì khi quất lên người cũng vẫn đau đớn như vậy.
“Anh vẫn chưa biết đâu nhỉ?” Ba Hùng nắm chiếc roi, nở nụ cười xấu xa bảo: “Chiếc roi này tên là Trừu Ma Tiên, chuyên dùng để đánh loại tội nhân tội ác tày trời như anh!”
“Trừu Ma Tiên?” Tần Trạm không khỏi cười lạnh trong lòng, cái tên này thật đúng là tràn đầy vẻ châm chọc.
Chiếc roi của Ba Hùng không ngừng quất lên người của Tần Trạm, không quá bao lâu, cả người anh đã phủ kín vết thương.
Mà gã dường như rất thích cảm giác chà đạp cường giả này, cũng giống như khi giẫm kẻ mạnh hơn mình xuống dưới chân cũng sẽ có cảm giác như vậy.
Màn đêm rất nhanh đã buông xuống.
Mà Ba Hùng có vẻ cũng đã đánh đến mệt rồi, gã cầm chiếc roi ngồi ở một bên, chỉ vào Tần Trạm rồi nói: “Đợi tôi nghỉ ngơi một chút rồi lại xử lý anh sau.”
Tần Trạm im lặng không lên tiếng, anh dùng chút ý thức còn sót lại để quan sát bốn phía.
Sau đó, một tia thần thức chui ra, hướng thẳng về chỗ sâu trong nhà ngục.
Xung quanh nhà ngục này được bố trí bí pháp, sau khi Tần Trạm tiến sâu vào bên trong, thần thức không còn chịu sự hạn chế của bí pháp nữa, mà tiến thẳng vào chỗ sâu nhất trong nhà tù.
Trong nháy mắt tia thần thức này tiến sâu vào, trái tim của anh lập tức hứng chịu một cú va chạm mãnh liệt, còn mạnh mẽ hơn cả tiếng gào thét kia gấp mấy chục lần!
Sắc mặt của anh lập tức trở nên vô cùng nhợt nhạt, anh nghiến chặt răng, cố nén cơn đau mà tiếp tục tìm kiếm ở phía trước.
Chẳng mấy chốc, một phòng giam đã lọt vào trong tầm nhìn của anh.
Chỉ thấy xung quanh phòng giam được bố trí tận mấy trăm sợi xích, mỗi một sợi xích đều thô và dài hơn chiếc trên người anh.
Mà từng luồng chân khí dùng tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được đang hút dọc theo sợi xích đó, không biết đang chảy về hướng nào!
Một người bẩn thỉu bị trói chặt, quần áo tả tơi, hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi!
Nhưng cho dù là vậy, thì trong lòng Tần Trạm vẫn dâng lên một cảm giác quen thuộc không giải thích đượ!
c Trong vài tiếng kêu rên trước đó, anh đã cảm giác được sự gần gũi này, mà lần này tới gần, loại cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn!
Người bị giam trong phòng giam nhất định có quan hệ với mình!
Tần Trạm định tiếp tục thăm dò, thì đúng lúc này, một luồng sức mạnh khủng khiếp đã trực tiếp chặt đứt mối liên hệ giữa hai người.
Thần thức của anh cũng lập tức bị ngăn chặn.
Trên gương mặt tái nhợt của Tần Trạm hiện ra vài phần khẩn trương.
Không phải vì thần thức bị chặt đứt, mà là vì người ở trong phòng giam sâu thẳm đó.
Loại cảm giác quen thuộc này chắc chắn không phải không có căn cứ, cả đời anh cũng chỉ có cảm giác này với đúng một người mà thôi.
Đó chính là cha đẻ của mình, ngoài ông ra, thì không có người nào khác nữa.
Người bị giam trong nhà ngục sâu thẳm đó, lẽ nào chính là cha ruột của mình sao?
Không thể nào!
Tần Trạm rất nhanh đã bác bỏ đáp án này!
Cha đẻ của anh có thủ đoạn phi thường, làm sao có thể bị giam trong nhà tù được chứ?
Huống chi, Tần Trạm nghe rất rõ âm thanh truyền tới từ phòng giam sâu tít đó, là giọng nữ!
Đúng lúc này, anh đột nhiên nhớ tới một người.
Mẹ ruột của mình, Chu Cầm.
Anh đã từng nhờ Tô Uyên điều tra về người này ở thủ đô, nhưng thất bại. Với năng lực của cô, không có cách nào tra ra được thân phận của người này.
Mà lúc này, Tần Trạm đã tới thủ đô lâu như vậy rồi, nhưng vẫn không có bất cứ tin tức gì liên quan đến Chu Cầm hết.
Nghĩ đến đây, sắc mặt của anh lập tức trở nên trắng bệch!
Toàn thân run rẩy cả lên, đôi mắt nhìn chằm chằm