Gương mặt Tần Trạm giàn giụa máu tươi, hung dữ lao về phía Thương Trụ, dọa cho Thương Trụ sợ đến nỗi lùi về sau một bước.
“Hiệp hội võ đạo thủ đô ức hiếp người khác quá đáng, ức hiếp người khác quá đáng mà!” Tần Trạm ngẩng đầu lên tức giận gào thét. Anh liều mạng rung lắc xiềng xích, gắt gao xông về phía Thương Trụ.
Chỉ tiếc là hoa văn trên dây xích này quá thần kỳ, giống như phong ấn vậy. Trong khoảnh khắc Tần Trạm giãy dụa, nó lập tức phát ra ánh sáng, gắt gao trói buộc anh.
“Ha ha ha.” Thương Trụ vuốt râu cười: “Tần Trạm, cậu đúng là một người có suy nghĩ riêng đấy. Người sắp chết rồi còn tò mò nhiều đến thế à?”
Lúc này, Tần Trạm đột nhiên nhếch miệng, để lộ ra cả hàm răng trắng.
“Lão chó má Thương Trụ, ông sẽ bị tôi đánh chết tươi.” Nụ cười trên mặt Tần Trạm như ác ma, trong lòng Thương Trụ lại chợt căng thẳng.
Sau đó, Thương Trụ hừ nói: “E là cả đời này cậu cũng không có cơ hội đâu. Đợi kiếp sau đi.”
Vứt lại câu này xong, Thương Trụ lập tức quay đầu đi ra ngoài cửa.
Tiếng gào rống giận dữ của Tần Trạm vang khắp cả nhà tù.
Đây là tiếng gào rống thứ hai của hiệp hội võ đạo thủ đô.
Ở bên ngoài, chuyện Tần Trạm bị bắt rất nhanh đã được truyền đi khắp nơi.
“Tên ma đầu này cuối cùng cũng bị bắt rồi.”
“Phải đó, cuối cùng chúng ta cũng có thể yên tâm.”
“Đừng vui mừng quá sớm. Tôi nghe nói anh ta vẫn còn đồng bọn đấy. Thực lực không hề kém cạnh Tần Trạm đâu.”
Ngoại trừ những điều này ra thì chính là tin tức Tần Trạm đã chém Ngự Ma Quân.
Tin tức này cũng đã gây ra sóng to gió lớn, nguyên nhân chỉ có một, đó chính là Ngự Ma Quân thành danh quá sớm, không biết có bao nhiêu ác đồ khó nhằn, đều là bị hắn ta tự tay bắt về.
Rất nhiều người khi nghe thấy cái tên này đã bị dọa cho vỡ mật, nói gì đến chuyện phản kháng.
Nhưng chính một nhân vật như trong truyền thuyết đó lại chết trong tay một thanh niên chưa tới ba mươi tuổi. Chuyện này truyền ra ngoài khiến người ta khó lòng tin được.
Ngày hôm đó, nhà họ Tô.
“Thưa ông chủ, chuyện ngài bảo tôi làm, tôi đều đã tra rõ ràng rồi ạ.” Người quản gia cúi người nói.
Ông cụ Tô gật đầu, ra hiệu bảo ông ta nói tiếp.
Người quản gia nói: “Từ sau khi rời khỏi nhà họ Tô, Yến Võ luôn trốn tránh sự truy sát của Tần Trạm khắp nơi. Trước đây không lâu còn chạy đến biệt thự Hương Uyển, nhưng rất tiếc, cậu tám không thu nhận giúp đỡ cậu ta. Tần Trạm vẫn chưa từ bỏ việc truy sát Yến Võ. Một ngày trước khi bị bắt, Tần Trạm đã tìm thấy nơi ẩn náu của Yến Võ rồi. Nhưng rất không may là Tần Trạm còn chưa kịp đi giết Yến Võ thì đã bị Ngự Ma Quân chặn lại.”
Ông cụ Tô kinh ngạc nói: “Nói như vậy thì những lời cậu ta nói đều là thật sao?”
“Chắc có lẽ là thật đó ạ.” Người quản gia nói.
Ông cụ Tô khẽ gật đầu, vuốt râu nói: “Xem ra là do tôi lo lắng quá nhiều. Đúng rồi, lát nữa đi cùng tôi đến hiệp hội võ đạo thủ đô một chuyến, tôi muốn gặp Tần Trạm.”
“Vâng thưa ông chủ.” Người quản gia cúi người, sau đó lui ra ngoài.
Trên thực tế, quản gia căn bản không đi tra tài liệu liên quan đến Yến Võ. Tất cả những gì ông ta nói với ông cụ Tô cũng đều là suy đoán mà thôi.
Chỉ là, vì sao quản gia phải làm như vậy?
Trước cửa hiệp hội võ đạo thủ đô.
Ba người gồm ông cụ Tô, quản gia nhà họ Tô và Yến Võ đồng thời xuất hiện ở nơi này.
Sở dĩ dẫn Yến võ theo không phải là vì vừa ý với năng lực của gã, làm vậy chẳng qua là sợ bị người khác đâm sau lưng nhà họ Tô mà thôi.
“Ông chủ, cậu tám cũng tới rồi.” Lúc này, quản gia đột nhiên nhẹ giọng nói bên tai ông cụ Tô.
Cách đó không xa, một chiếc xe Rolls Royce đang chầm chậm đi tới.
Xe vừa dừng đã thấy hai người gồm Tô Tề Hải và Tô Vũ đi từ trên xe xuống.
Tô Vũ vẫn mang gương mặt được che kín, nhìn có vẻ vô cùng thần bí.
Sau khi nhìn thấy ông cụ Tô, Tô Tề Hải lập tức đi tới, cúi người nói: “Ba ạ.”
Ông cụ Tô không đáp lời. Ông ta nhìn về phía Tô Vũ, nhẹ giọng nói: “Sao vậy? Che kín mít thế kia là do không có mặt mũi nhìn người khác nữa à?”
Từ sau khi Tô Vũ thua bởi Tần Trạm, ông cụ Tô cũng càng ngày càng chán ghét anh ta.
Tô Vũ không hé răng, nhưng trong lòng lại bốc lên một ngọn lửa không tên.
Tô Tề Hải vội vã hòa giải, nói: “Ba à, trên mặt thằng bé có vết thương, không thể không che mặt được.”
“Hừ, còn