Khương Mạch Liên lại lắc đầu nói: “Không được, ngài là chiến thần của Việt Nam, nên có được sự tôn trọng cho chính mình.”
Diệp Thiên Vọng xua xua tay, dường như không muốn so đo chuyện này.
“Đến tìm tôi có việc gì, nói thắng ra đi.” Diệp Thiên Vọng nói.
Khương Mạch Liên cười đáp: “Vì Tần Trạm.”
“Đoán được rồi.” Diệp Thiên Vọng thở dài một hơi, sau đó nói: “Mạch Liên. bà nên biết, từ trước đến nay tôi chưa từng bao che cho bất kỳ một người nào. Nay thủ đô đã có rất nhiều người chết rồi, tất cả những chứng cứ đều chĩa thẳng vào Tần Trạm. Hiệp hội võ đạo thủ đô muốn xử lý cậu ta cũng là chuyện hợp tình hợp lý thôi.”
Khương Mạch Liên lắc đầu nói: “Đó là do hiệp hội võ đạo thủ đô vu oan mà thôi.”
Diệp Thiên Vọng nhìn Khương Mạch Liên một cái rồi trầm giọng nói: “Tôi đã tìm chuyên gia đến kiểm tra video đó rồi, video không có dấu vết được xử lý bởi con người.”
Khương Mạch Liên gật đầu nói: “Nhưng tôi đã kiểm tra thi thể của người chết rồi, không hề giống với người chết trong tay Tần Trạm.”
“Hả?” Diệp Thiên Vọng nhướng mày, dường như đã hơi có hứng thú.
Sau đó, Khương Mạch Liên nói: “Thuật pháp mà Tần Trạm thi triển là kế thừa từ một vị sát thủ của Thập Long Hội. Loại thuật pháp này sẽ chỉ hấp thu nội lực của người khác, biến cái đó thành thứ cho bản thân mình sử dụng thôi. Nhưng người do kẻ áo đen giết lại bị hút đi cả thần thức.” Khương Mạch Liên tiếp tục nói: “Không chỉ như vậy, cách đây không lâu, ở Vĩnh Dương, có người đã từng thấy hung thủ thật sự, sau này đã bị Tần Trạm đánh lui phải chạy trốn rồi.”
“Lời này có thật không?” Dường như Diệp Thiên Vọng cảm thấy có hơi nghi ngờ.
“Nếu ngài không tin thì có thể đi hỏi Chúc Diêu của nhà họ Chúc” Khương Mạch Liên cười nhẹ, nói.
Diệp Thiên Vọng thấp giọng nói: “Thật không dám giấu, chuyện này tôi cũng có nghe qua rồi. Nhưng theo những gì thằng bé nhà họ Kiều nói, kẻ áo đen xuất hiện ngày hôm đó là đồng bọn của Tần Trạm.”
Khương Mạch Liên nghe vậy, không khỏi bật cười.
“Trưởng quan Diệp à, ban đầu ngài cũng là đi từ con đường cũ của Tần Trạm mà leo lên được tới vị trí này, những khó khăn gặp phải có rất nhiều, những người cùng thế hệ ganh đua với nhau lại càng là chuyện thường thấy. Những con em thiên tài này ai nấy đều có tâm tính kiêu ngạo, tự phụ tự đại, không muốn thừa nhận mình không bằng người khác.” Khương Mạch Liên thản nhiên nói.
“Kiều Thành cũng là như thế. Ngày đó, Kiều Thành thảm bại dưới tay kẻ áo đen, mà Tần Trạm lại đánh lui kẻ đó. Trong chuyện đó có ý gì, chắc hẳn ngài hiểu rõ đúng không?” Khương Mạch Liên nói.
Nghe đến đây, Diệp Thiên Vọng hơi nhíu mày lại.
“Những điều bà nói đều là phỏng đoán. Nhưng thứ hiệp hội võ đạo thủ đô lấy ra đều là chứng cứ xác thực” Diệp Thiên Vọng xoa cắm nói: “Tôi cũng không thể mượn danh nghĩa của ban an ninh để cưỡng chế gỡ tội cho cậu ta được.”
Lúc này, Khương Mạch Liên chậm rãi đứng dậy.
Bà đã sớm đoán được Diệp Thiên Vọng sẽ không nhúng tay vào, cho nên bà mới chuẩn bị phương án thứ hai.
“Tần Trạm không thể chết được.” Lần này, lời nói của Khương Mạch Liên rất gọn gàng lưu loát.
“Vì sao cậu ta không thể chết? Chỉ vì cậu ta có quan hệ với Khương Mạch Liên bà ư? Hay là vì cậu ta là trưởng lão của phủ Dược Thần?” Diệp Thiên Vọng cười nhạt, nói.
Khương Mạch Liên lấy một phương thuốc ra, đưa cho Diệp Thiên Vọng.
“Đây là đơn thuốc mà ông muốn.” Khương Mạch Liên nói: “Ông muốn chế tạo một chiến sĩ cấp cao thì không thể không có Tần Trạm được.”
Diệp Thiên Vọng nhận lấy đơn thuốc xong liền nhíu mày nói: “Có ý gì đây?”
Khương Mạch Liên thản nhiên đáp: “Phương thuốc này là Tần Trạm cho tôi. Nói cách khác, trên đời này chỉ có Tân Trạm có thể thực hiện được nguyện vọng của ông mà thôi.”
Sau khi nghe câu này, sắc mặt Diệp Thiên Vọng đã hơi thay đổi, không cách nào duy trì sự bình tĩnh được nữa.
Trong nhà tù hiệp hội võ đạo thủ đô.
Linh lực trong cơ thể Tần Trạm gần như đã bị dây xích hấp thu hết đi rồi. Đan điền anh đã sắp khô cạn, ngay cả kim đan cũng mất đi màu sắc.
Điều này gây tổn thương vô cùng lớn cho võ giả, lại thêm việc Tần Trạm cưỡng ép nâng cao cảnh giới, tất nhiên sẽ dẫn đến việc căn cơ của anh bị tổn hại.
Nhưng Tần Trạm không hề hối hận.
Nếu anh không bị bắt đến