Tính cách của Diệp Thiên Vọng, người trong thiên hạ đều biết.
Ông ta là một người vô cùng có trách nhiệm, tuyệt đối sẽ không vì tình riêng mà cưỡng ép che chở cho bất kỳ một người nào.
Cho dù là cha mẹ ruột của ông ta. Cho nên, Thương Trụ mới có gan nói ra câu này.
Nhưng hắn vừa dứt lời thì đã cảm thấy sau lưng truyền tới một sự đè ép khủng bố.
Trong lòng Thương Trụ “lộp bộp” một tiếng, cứng ngắc quay đầu lại.
Chỉ thấy Diệp Thiên Vọng đang đứng sau lưng hắn, trên mặt là nụ cười thản nhiên.
“Sếp, Trưởng quan Diệp, sao ngài lại tới đây thế?” Thương Trụ lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Hắn vội vã cười nói: “Trưởng quan Diệp, mời ngài ngồi, tôi đi rót chén trà cho ngài.”
“Không cần đâu.” Diệp Thiên Vọng xua tay cắt ngang lời Thương Trụ: “Thời gian của tôi không nhiều, giao người ra cho tôi đi.”
Thương Trụ sửng sốt. Hắn lúng túng nói: “Trưởng quan Diệp, ngài nói vậy là có ý gì thế?”
Diệp Thiên Vọng cười nhạt nói: “Giữa chúng ta không cần phải giả ngu nữa, tôi đến để đón Tần Trạm. À, đúng rồi, là dùng danh nghĩa của ban an ninh thủ đô.”
Sắc mặt Thương Trụ lập tức trở nên vô cùng khó coi, đối diện với Diệp Thiên Vọng, trong lòng hắn sợ hãi theo bản năng trời sinh. Nhưng cứ như vậy mà thả Tần Trạm đi thì Thương Trụ không cam lòng.
Vì thế, Thương Trụ liền kiên trì nói: “Trưởng quan Diệp, Tần Trạm là kẻ ác đồ tội ác tày trời, ngài muốn đưa người đi cũng được, nhưng ít nhất phải cho tôi một lí do chứ.”
“Cho ông một lí do?” Diệp Thiên Vọng híp mắt, khí thế vô cùng áp chế đập thẳng vào mặt.
Thương Trụ chỉ cảm thấy cả người run lên, đáy lòng lạnh lẽo, thậm chí trên trán còn đổ mồ hôi lạnh.
Diệp Thiên Vọng chỉ nhìn hắn ba giây, nhưng đối với Thương Trụ mà nói thì lại giống như đã qua một thế kỷ vậy.
“Đúng ra ông không có tư cách đòi tôi đưa lí do.” Diệp Thiên Vọng thản nhiên nói: “Nhưng hôm nay tôi sẽ cho ông một lời giải thích vậy. Cậu ấy là người của ban an ninh, cho dù muốn xét xử thì cũng phải giao cho ban an ninh. Còn nữa, tội trạng của Tần Trạm không rõ ràng, những chứng cứ ông cung cấp cũng có sơ hở. Tôi cảm thấy chuyện này còn phải tra rõ nữa.”
Thương Trụ có chút không hiểu, nói: “Tần Trạm thành người của ban an ninh từ lúc nào vậy?”
“Sao nào? Ban an ninh còn cần phải báo cáo công tác với ông à?” Giữa hai lông mày Diệp Thiên Vọng ẩn chứa mấy phần không vừa lòng.
Thương Trụ vội vã xua tay nói: “Không, không phải.”
“Vậy thì đưa tôi đón người ngay lập tức đi!” Một tiếng quát lớn, Thương Trụ lập tức bị dọa cho hai chân mềm nhũn.
Hắn không dám hỏi thêm nửa câu nào nữa, vội vã đi trước dẫn đường, đi về phía nhà tù đang giam giữ Tần Trạm.
Trong nhà tù, Ba Hùng đang cầm roi vàng, thở dài nói: “Tần Trạm à, đây chắc là lần cuối cùng tôi được đánh anh rồi, nói ra thì cũng thật có chút không nỡ đấy.”
Lúc này, Tần Trạm đã suy yếu đến cùng cực, đối với lời Ba Hùng nói, anh căn bản không muốn để ý.
“Haiz, ai mà ngờ Ba Hùng tôi còn có thể đánh một vị võ tông cơ chứ?” Ba Hùng nói với vẻ dương dương tự đắc.
Đúng lúc này, mấy người Thương Trụ và Diệp Thiên Vọng đã đi từ ngoài cửa vào.
Thương Trụ quét mắt nhìn Ba Hùng một cái, lạnh giọng nói: “Cậu ra ngoài đi.”
“Vâng thưa quản lý Thương.” Ba Hùng không dám nói nhiều, quay đầu rồi liền đi ra ngoài cửa.
“Khoan đã.” Đúng vào lúc này, giọng của phủ chủ Khương Mạch Liên vang lên bên tai.
“Cậu đánh à?” Phủ chủ hỏi mà mặt không cảm xúc.
Ba Hùng hơi lúng túng, nói: “Là do tôi đánh, có điều…”
Ba Hùng còn chưa nói xong, phủ chủ đã vung một cái tát đánh vỡ đầu anh ta.
Cảnh tượng này khiến bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Ánh mắt Khương Mạch Liên đặt lên người Thương Trụ, tuy chẳng nói lấy một câu, nhưng ý cảnh cáo lại vô cùng rõ ràng.
Thương Trụ cắn răng, trong lòng tràn ngập oán hận với Khương Mạch Liên, thậm chí còn nảy sinh lòng muốn báo thù.
“Mạch Liên, được rồi, mau đưa cậu ấy đi đi.” Lúc này, thái độ của Diệp