Tần Trạm đứng dậy, mặc dù anh bị thương nặng nhưng mà vẫn cảm nhận được bên ngoài có một luồng khí mạnh mẽ đang di chuyển.
Tần Trạm muốn ra ngoài xem thử nhưng mà đã bị bí pháp mà Chúc Diêu thi triển phong tỏa căn phòng ngăn lại.
Hết cách, Tần Trạm không thể làm gì khác là ghé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong vườn căn biệt thự nhà họ Chúc, đêm đen tối như mực, gần như là không nhìn thấy năm ngón tay.
Nhưng mà Tần Trạm vẫn có thể nhìn xuyên qua tia sáng, thấy rõ dáng người đứng trong vườn.
“Là cô ấy?” Nhìn thấy lớp vải đen quen thuộc, sắc mặt Tần Trạm nhất thời thay đổi.
Đây chẳng phải là cô gái đã cướp đi ngọc thạch đen ở hội đấu giá của hiệp hội võ đạo thủ đô sao? Sao cô ấy lại xuất hiện trong vườn nhà họ Chúc?
Hai người đều đồng thời mặc lụa đen, cũng đồng thời che mặt.
Trong mắt Chúc Diêu lóe lên tia sáng kỳ lạ, cô ta cau mày nói: “Cô là ai? Vì sao xông vào biệt thự nhà họ Chúc?”
Đối phương lạnh nhạt nói: “Tôi không có ác ý, chỉ đến tặng đồ.”
“Không có ác ý?” Chúc Diêu hừ nhẹ: “Đêm hôm xông vào biệt thự nhà người ta mà nói là không có ác ý?”
Vừa dứt lời, Chúc Diêu bỗng nhiên ra tay!
Trên tay cô ta có hoa vây quanh, nhìn rực rỡ không gì sánh được.
Một chưởng này giống như một bức tranh vô cùng đẹp, lại mang theo sát khí mạnh mẽ.
Đối phương không nói lời nào, cũng đồng thời giơ ngọc chưởng nghênh chiến chính diện.
“Rầm” một tiếng, lúc này biệt thự nhà họ Chúc vang lên tiếng nổ tung. Sức mạnh thật kinh khủng, thậm chí còn đánh bay cả thảm cỏ.
Sau khi đối chưởng, hai người đồng thời dừng lại.
“Cô giấu quá kỹ.” Cô gái thản nhiên nói.
Chúc Diêu cũng vô cùng kinh ngạc nói: “Nửa bước đại võ tông? Nước ta từ khi nào xuất hiện một cường giả như vậy?”
Tô Uyên không nói gì thêm, cô ấy mở lòng bàn tay ra, nội đan của cá sấu hài cốt nhất thời rơi vào trong lòng bàn tay.
Viên đội đan này phát ra ánh sáng dịu nhẹ trong màn đêm nhìn cực kỳ xinh đẹp, dù là vật trân quý nhất trên đời này cũng không thể sánh bằng.
“Nội đan cá sấu hài cốt!” Tô Uyên còn chưa mở miệng thì Chúc Diêu đã nhất thời hô lên.
Nghe được lời của Chúc Diêu, Tô Uyên nhíu mày.
“Nhà họ Chúc rốt cuộc là thế nào?” Tô Uyên thấp giọng nói: “Cô vậy mà lại biết nội đan cá sấu hài cốt.”
Chúc Diêu không để ý đến những lời này, cô ta lẳng lặng nhìn Tô Uyên nói: “Rốt cuộc cô là ai, nội đan của cá sấu hài cốt là vật báu thế gian không gì sánh bằng, nếu như để lại cho con cháu thì nhất định sẽ gây sóng to gió lớn, giá trị không thể nào đánh giá nổi.”
“Mà cô, lại có thể đưa nội đan cá sấu hài cốt cho Tần Trạm?”
Vẻ mặt Tô Uyên thản nhiên nhưng lạnh lùng: “Tôi không cần giải thích với cô, mong cô đưa nội đan này cho Tần Trạm.”
Nói xong Tô Uyên nhẹ nhàng đưa tay vẽ một vòng trong không khí, viên nội đan này bỗng rơi vào lòng bàn tay của Chúc Diêu.
Chúc Diêu vuốt ve viên nội đan này, ánh mắt vô cùng yêu thích.
Tô Uyên có vẻ cảm thấy không yên tâm, cô ấy lạnh giọng nói: “Tốt nhất là cô đừng nhắm vào viên nội đan này.”
Chúc Diêu nhẹ giọng cười nói: “Yên tâm, không phải là đồ của tôi thì tôi không có hứng thú.”
Tô Uyên không nói gì nữa, thân hình cô ấy nhẹ nhàng nhảy lên, trực tiếp biến mất.
Trong phòng, Tần Trạm không dằn nổi lòng.
Anh muốn trực tiếp đi ra ngoài, lại nhận ra không gian này quá mức kỳ lạ, không biết Chúc Diêu đã bố trí bí pháp gì.
Chỉ lát sau, Chúc Diêu cuối cùng cũng đã trở lại.
“Anh Tần, xem ra có không ít người trong bóng tối âm thầm giúp anh.” Chúc Diêu cười nói.
“Đây là cái gì?” Tân Trạm