Viên nội đan này có được đơn giản hơn tưởng tượng rất nhiều.
Tần Trạm ghi nhớ kỹ tất cả kế hoạch: Bị Yến Võ bắt đi một cách hợp lý, gia nhập hiệp hội võ đạo thủ đô một cách hợp lý, lại được Diệp Thiên Vọng vì muốn lấy đan dược nên đến bảo lãnh.
Nhưng mà anh chỉ là không thể ngờ tới việc hiệp hội võ đạo thủ đô từ trước đến giờ luôn tự nhận là chính nghĩa lại có thủ đoạn hèn hạ như vậy.
“Nuốt viên nội đan này, cho tôi một chút thời gian, ít nhất là có thể khôi phục lại tám phần thực lực.”
Tần Trạm thấp giọng lẩm bẩm nói.
Anh nuốt nội đan vào bụng xong thì ngồi lên ghế sofa bắt đầu tĩnh tọa.
Một sức mạnh dịu nhẹ nổ tung trong dạ dày của Tần Trạm như một dòng suối, từ từ chảy xuôi trong mỗi mạch máu trên cơ thể của Tần Trạm, đi vào trong xương.
Sức mạnh này tạo một vòng khép kín trong cơ thể của Tần Trạm, chảy xuôi mấy vòng trong cơ thể, cuối cùng chảy vào đan điền, tưới lên kim đan.
Kim đan của Tần Trạm đã cạn lâu rồi, thậm chí cũng không còn ánh sáng, viên nội đan này đúng thật là có thể chữa lành vết thương của anh, nhưng mà linh khí mà cơ thể thiếu hụt thì phải nghỉ ngơi một thời gian mới có thể bù đắp lại được.
Một ngày trời ròng rã, linh lực của Tần Trạm đã khôi phục mấy phần, kim đan cũng đã bắt đầu sáng bóng đang chầm chậm xoay trong cơ thể.
Một hớp khí đục được Tần Trạm phun ra.
Cả căn phòng gần như bị ô nhiễm.
“Cứ như vậy, cần phải hoãn thời gian đến nước Mỹ lại.” Trong lòng Tần Trạm thầm nghĩ.
Càng nghĩ Tân Trạm càng quyết định tạm thời dời việc này lại, sau khi khôi phục thực lực rồi tính sau.
Ngày tiếp theo, Tần Trạm chuẩn bị rời khỏi biệt thự nhà họ Chúc.
“Cô chủ Chúc, chuyện tôi đã hồi phục, xin cô tạm thời giữ bí mật.” Tân Trạm nói với Chúc Diêu.
Chúc Diêu có vẻ hơi ngạc nhiên nói: “Anh Tần có kế hoạch gì chưa?”
Tần Trạm gật gật đầu, cười nói: “Để cho thủ đô yên bình một thời gian đi.”
Sau đó Tần Trạm dẫn Hứa Bắc Xuyên rời khỏi biệt thự nhà họ Chúc.
“Sư phụ, bây giờ chúng ta đi đâu đây thế?” Hứa Bắc Xuyên hỏi.
Tần Trạm không nói gì, anh dùng thần thức ngăn cản bốn phía, muốn biết trong bóng tối có bao nhiêu con mắt đang theo dõi mình.
Quả nhiên từ giây phút anh bắt đầu rời khỏi nhà họ Chúc kia thì đã bị mấy bóng người theo dõi.
Bây giờ Tần Trạm như là một chiếc bánh ngọt ngon miệng, trừ nhà họ Tô và hiệp hội võ đạo thủ đô ra thì có rất nhiều người muốn đạp Tần Trạm xuống, mượn cơ hội để ngoi lên. Lúc này nhà họ Tô đã nhanh chóng nhận được tin tức.
“Yến Võ, Tần Trạm chưa chết, vậy nên giao cho cậu.” Ông cụ Tô chậm rãi nói.
Yến Võ chắp tay nói: “Được, tôi lập tức đi làm ngay.”
Đợi sau khi Yến Võ ra khỏi cửa thì ông cụ Tô nói với quản gia bên người: “Phái mấy người theo dõi cậu ta. Còn nữa, nghe nói gần đây cậu ta rất thân thiết với Tô Yên Thế.”
“Đúng là vậy, gần đây Yến Võ và cậu ba qua lại thân thiết nhiều lần.” Quản gia hạ thấp người nói.
Ông cụ Tô khẽ hừ lạnh một tiếng nói: “Thay tôi dặn dò Tô Yên Thế, việc kinh doanh của nhà họ Tô không cho phép bất cứ người ngoài nào nhúng tay vào, tất cả các quyền sinh sát lớn đều phải nằm trong tay mình”
“Vâng, ông chủ.”
Tần Trạm và Hứa Bắc Xuyên rời khỏi biệt thự nhà họ Chúc thì định đi một chuyến đến Đạm Thành.
Đầu tiên là vì Tần Trạm có tụ linh trận ở Đạm Thành, đã lâu như vậy chắc cũng đã tích tụ được không ít.
Thứ hai là bởi vì Đạm Thành mới là căn cứ địa của Tần Trạm, nơi đó mạng lưới của anh không tệ, có cơ hội liên lạc với cụ Tô.
Biệt thự Long An có vẻ cô quạnh nhiều, đã có mấy phần cảm giác nhà vắng người.
Tuy là bên trong quét dọn sạch sẽ nhưng mà xung quanh đã không còn khói bếp.
Sau khi về nhà, Tần Trạm mở máy tính lên online tìm thông tin liên quan đến họ Gia Cát.
Sau khi Tô Phát bị đuổi ra khỏi nhà họ Tô thì cũng đang âm thầm sắp xếp để giúp đỡ