“Hiểu Điệp, đến chỗ anh.” Tần Trạm lạnh giọng nói.
Phương Hiểu Điệp có chút không vui nói: “Tần Trạm, anh làm sao vậy, người ta…”
“Lại đây!” Tần Trạm quát một tiếng chói tai, ngắt lời Phương Hiểu Điệp.
Phương Hiểu Điệp thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tần Trạm, lập tức không dám nhiều lời nữa, không tình nguyện đi tới.
“Đứng bên cạnh anh đừng nhúc nhích.” Tần Trạm lạnh giọng nói.
Sau đó, anh ngẩng đầu nhìn về phía ba người này, giọng điệu lạnh lùng bảo: “Đừng chậm trễ thời gian, tự giới thiệu đi.”
“Tự giới thiệu? Tần Trạm, cậu giết hại người vô tội, tội không thể tha, chúng tôi…”
“Bỏ qua quá trình này đi.” Tần Trạm cười lạnh nói: “Muốn giết tôi thì cứ nói thắng ra, không cần nói nhảm nhiều như vậy.”
Ba người này nhìn nhau một cái, sau đó nhếch miệng cười nói: “Được, Tần Trạm, hôm nay chính là ngày chết của cậu!”
Phương Hiểu Điệp đứng bên cạnh mặt mày ngơ ngác, ba người này, là tới giết Tần Trạm hả?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Phương Hiểu Điệp lập tức thay đổi, cô nhóc nóng nảy nói: “Tần Trạm, anh mau đi đi, ba người bọn họ là võ tông! Rất lợi hại!”
Tần Trạm một tay nắm cánh tay Phương Hiểu Điệp, sau đó mắt lạnh nhìn ba người này nói: “Ngay cả cô bé đơn thuần như vậy mà cũng lừa gạt, vì giết tôi, các người đúng là nhọc lòng.”
“Bớt nói nhảm đi!” Ba người này hét lớn một tiếng, trên người lập tức tỏa ra ánh sáng!
Một người trong đó rút từ bên hông một thanh kiếm, “vèo vèo vèo” bổ phía Tần Trạm.
Mỗi kiếm đều mang theo khí kình cực mạnh, từng đạo kiếm khí từ lưỡi kiếm của gã bắn ra.
Nhưng thân hình Tần Trạm vô cùng nhanh nhẹn, anh vừa kéo cánh tay Phương Hiểu Điệp, vừa tránh sang bên cạnh.
Ba mươi hai kiếm, tất cả đều thất bại.
Điều này khiến cho gã rất khó chịu, người kiếm thuật cao siêu, thân hình cũng vô cùng nhanh nhạy, với độ chính xác của mỗi kiếm đều đạt tới mức độ cố chấp.
Hơn ba mươi kiếm không chạm được vào người, quả thật là một chuyện nhục nhã.
“Đoạn Thủy Lưu, Nhất Bách Linh Bát Kiểm!” Lúc này, gã nắm kiếm trong tay hét lớn một tiếng, tay chuyển động nhanh chóng.
Trong chớp mắt, quanh người Tần Trạm lập tức bị kiếm khí này bao vây. Mật độ dày của kiếm khí gần như tạo thành một màn nước, khiến người ta muốn tránh cũng không tránh đượ!
c “Vụt!”
Một đạo kiếm khí ép về phía Phương Hiểu Điệp, Tần Trạm vội vàng cầm cánh tay cô nhóc kéo về sau một cái, nhưng một kiếm này vẫn chém đứt một lọn tóc của Phương Hiểu Điệp.
Phương Hiểu Điệp lập tức bị dọa đến mặt mày trắng bệch, vô cùng hoảng sợ.
Tần Trạm nhíu mày, đúng lúc này, một đạo kiếm quang khác lại phóng tới.
“Xoẹt!”
Lần này, Tần Trạm không trốn tránh nữa.
Anh giơ bàn tay lên, đưa về phía trước.
Chớp mắt bàn tay và thân kiếm va nhau lập tức bắn ra một tia lửa.
Mà kiếm trong tay gã thì trực tiếp bị cong lưỡi, tất cả kiếm khí trong nháy mắt này đột ngột biến mất.
“Sao có thể!” Vị đại sư kiếm thuật này lập tức thay đổi sắc mặt, phải biết rằng kiếm trong tay ông ta có thể nói là chém sắt như chém bùn, cho dù là sắt thép cũng có thể cắt qua nhẹ nhàng như đậu phụ!
Nhưng giờ phút này, lưỡi kiếm lại trực tiếp bị nứt ra một đường, hơn nữa bị Tần Trạm nắm chặt trong tay.
Lúc này, một người khác ra tay.
Quả đấm nội kình của gã tung tới, hung hăng đập vào mặt Tần Trạm.
“Ầm” một tiếng, Tần Trạm không hề động đậy, gương mặt chỉ hơi lệch qua. “Ầm!”
Người thứ ba thúc giục một vầng sáng kỳ quái, đâm thẳng tới bụng dưới của Tần Trạm!
Ba người đồng thời ra tay, muốn nhanh chóng kết thúc Tần Trạm!
Nhưng khiến bọn họ bất ngờ là, Tần Trạm không bị thương chút nào.
“Chỉ có chút bản lĩnh ấy mà cũng dám tới đây làm sát thủ” Sắc mặt Tần Trạm lạnh như băng, sau đó, anh tiến lên một bước, toàn bộ mặt đất lập tức lún xuống mấy phân!
Một luồng hào quang màu vàng đen lấy Tần Trạm làm trung tâm bùng ra bốn phía!
Khí kình kinh khủng trực tiếp đánh ba người này bay ra ngoài, kiếm trong tay vị đại sư kiếm thuật kia thì trực tiếp hóa thành sắt vụn!
“Sao có thể như vậy được!” Ba người kia ngã xuống đất, trên mặt viết đầy hoảng sợ.
Không phải bảo Tần Trạm này đã phế đi rồi sao? Sao lại có thực lực kinh khủng như vậy?
“Tha cho tôi đi!” Nhìn Tần Trạm đạp