Những truyền thừa khác giống như từng sợi thần thức, tiến hành dung hợp với Tần Trạm.
Quá trình này cực kỳ rườm rà, mà nội dung truyền thừa lưu lại quá mức khổng lồ, muốn hấp thu toàn bộ cũng không phải trong ngày một ngày hai là có thể xong được.
Cũng may Tần Trạm không nóng nảy, anh nghĩ kỹ rồi, chờ sau khi giết Kiều Thành này sẽ đến nước Bàn trước.
Nước Bàn là một nơi vô cùng thần bí, loại có thiên phú như Phan quỷ cũng có thể bước vào võ tông đỉnh phong, biến cả nước Bàn thành một quốc gia võ đạo, điều này đủ để chứng minh tính thần bí của nơi đó.
Có lẽ đối với võ giả bình thường, nước Bàn chẳng là cái gì, nhưng với Tần Trạm mà nói, linh khí lớn hơn tất cả, Phan quỷ cũng là người duy nhất tu hành linh khí mà Tần Trạm nhìn thấy.
Tin tức Kiều Thành sắp tới xôn xao trên diễn đàn võ đạo mấy ngày, nhưng mấy ngày trôi qua, không ai biết Kiều Thành này đang có ý đồ gì.
Ba ngày nữa trôi qua.
Cuối cùng Kiều Thành cũng có phản hồi trên diễn đàn võ đạo: Mấy ngày gần đây tôi cố ý điều tra tư liệu của Tần Trạm, người áo đen kia quả thực chính là anh ta. Vì đại nghĩa thiên hạ, tôi không thể không ra tay. Ba ngày sau, tôi sẽ chính thức ước chiến Tần Trạm, mọi người gặp nhau ở Đạm Thành!
Tin tức này lập tức khiến diễn đàn võ đạo sôi trào, trong lúc nhất thời có mấy ngàn người đổ về Đạm Thành.
Nhóm lãnh đạo của Đạm Thành hưng phấn không thôi, dốc sức liều mạng nhân cơ hội này phát triển du lịch của Đạm Thành, hơn nữa còn chủ động bố trí một chiến trường thật lớn cho hai người. “Sư phụ, anh ta nói ba ngày sau sẽ tới.” Hứa Bắc Xuyên đưa điện thoại qua nói.
Tần Trạm đáp một tiếng, nói: “Được, tôi biết rồi.”
Hai ngày sau, Kiều Thành đã tới Đạm Thành.
Nhưng chuyện đầu tiên anh ta làm sau khi vào Đạm Thành không phải đi tìm Tần Trạm, mà là ăn một bữa cơm với nhóm lãnh đạo và doanh nhân giàu có ở địa phương.
Nghe nói toàn bộ Đạm Thành trừ Kiếm Hổ ra, tất cả người có mặt mũi đều chạy đến tham gia, mục đích chính là để có thể hợp tác với nhà họ Kiều.
Lại một ngày trôi qua.
Mấy người Đằng Ngạo và Chúc Diêu cũng tới Đạm Thành.
Sự xuất hiện của bọn họ triệt để đẩy lần giao thủ này lên cao trào.
Lãnh đạo cấp cao nhất của Đạm Thành cực kỳ hưng phấn, ngay tối đó đã tới nơi ở của Đằng Ngạo, cố gắng mời: “Nghe nói anh Đằng đến Đạm Thành, tôi đặc biệt tổ chức một bữa tiệc tối cho anh Đằng, mong anh nhất định phải đến dự!”
Thế nhưng, Đằng Ngạo liếc mắt nhìn ông ta, cười nhạo nói: “Mời tôi ăn cơm? Ông là cái thá gì? Ông cũng xứng hả?”
Lãnh đạo Đạm Thành lập tức mặt mày lúng túng, ông ta còn định nói gì đó đã bị Đằng Ngạo trực tiếp đuổi ra ngoài.
Ngày hôm sau ở Đạm Thành, Kiều Thành dưới sự bao vây của mọi người đi tới địa điểm.
Nơi này là một mảnh đất được Đạm Thành cố ý trưng dụng, diện tích rất lớn, nhưng mãi không được phát triển nên đã bỏ hoang rất nhiều năm.
Có lẽ sau trận giao thủ lần này, nhất định mảnh đất trống này sẽ nước lên thì thuyền lên.
Mấy trăm người tụ tập ở chỗ này chờ Tần Trạm đến.
“Anh Tần, cô Chúc, tôi là Mộc Nhất Huy của nhà họ Mộc, tôi…”
“Cút sang một bên!” Đằng Ngạo không nhịn được nói.
Thấy thái độ này của Đằng Ngạo, những người muốn đến làm quen cũng chỉ đành lộ vẻ mặt tức giận đứng sang một bên.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt bọn họ đã chờ một tiếng.
“Không phải là Tần Trạm này không dám tới chứ?”
“Nói không chừng đã sớm đánh hơi mà chạy rồi.”
“Không thể nào, Tần Trạm cũng chẳng phải kẻ sợ chết.”
Mọi người bàn tán xôn xao, thậm chí có người tại chỗ lấy điện thoại ra gọi cho Tần Trạm.
Cuối cùng vào lúc hơn mười giờ sáng, Tần Trạm dẫn theo Hứa Bắc Xuyên chậm rãi đi đến địa điểm.
Sự xuất hiện của anh lập tức khiến vô số người liếc nhìn, trong mắt rất nhiều người thậm chí viết đầy thù hận.
“Tần Trạm, cậu còn dám tới!” Có người quát to một tiếng.
Tần Trạm liếc mắt nhìn anh ta, nói: “Không cho tôi đến hả? Vậy được rồi, tôi quay về ngủ.”
Sau khi vứt ra những lời này, Tần Trạm quay đầu bước đi.
“Con mẹ nó anh