So với Kiều Thành, Tần Trạm lại cảm thấy Đằng Ngạo có mấy phần đáng yêu, ít nhất anh ta không lải nhải, quái gở giống đàn bà như Kiều Thành.
Lúc Tần Trạm đi thẳng về phía trước, người xung quanh vội vàng nhường ra một con đường, sợ không cẩn thận bị ảnh hưởng tới.
Rất nhanh, Tần Trạm đã đứng đối diện Kiều Thành.
Vị trí của bọn họ cách người vây xem cực xa, chừng hơn trăm mét.
Khoảng cách xa như vậy, cuộc nói chuyện của hai người bọn họ trên cơ bản không ai có thể nghe thấy được.
“Tần Trạm, tôi chờ ngày này rất lâu rồi.” Kiều Thành cười lạnh nói: “Không thể không nói, nếu như là anh ở thời kỳ đỉnh phong, tôi không phải là đối thủ của anh.”
“Không giả bộ nữa hả?” Tần Trạm nhướng mày nói: “Anh rất thích cảm giác được người ta vây quanh, đúng không?”
Kiều Thành cắn răng nói: “Anh thì biết cái gì chứ! Có đôi khi giả vờ cũng là một loại thủ đoạn.”
“Anh nói không sai.” Tần Trạm nhẹ gật đầu: “Tôi thừa nhận.”
Dường như Kiều Thành có chút không thể chờ đợi, trên tay anh ta quần quanh sức mạnh vạn quân, bỗng nhiên đánh một quyền về phía ngực Tần Trạm.
“Ngày này sang năm tôi sẽ đến mộ anh thắp một nén nhang!” Theo một tiếng gầm lên giận dữ này, quả đấm của anh ta xoáy lên một trận cuồng phong!
Ngoài trăm thước nhìn lại giống như xé nát hư không!”
“Lạch cạch.”
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên Tần Trạm giơ tay lên, giữ nắm đấm của Kiều Thành lại.
Bàn tay anh giống như một cái kìm sắt, gắt gao nắm cú đấm của Kiều Thành trong tay.
Sắc mặt Kiều Thành lập tức trở nên cực kỳ khó coi, trong mắt viết đầy không thể tin.
“Anh khôi phục thực lực rồi?” Kiều Thành điên cuồng nuốt nước miếng, một cảm giác sợ hãi lập tức lan tràn khắp đáy lòng!
Tần Trạm cười lạnh nói: “Anh nói rất đúng, có đôi khi giả vờ cũng là một loại thủ đoạn. Nhưng hiện tại tôi không muốn giả vờ, tôi muốn ngả bài, tôi muốn đánh chết anh.”
Vừa dứt lời, trên người Tần Trạm lập tức bùng lên ánh sáng màu vàng đen hủy diệt Ánh sáng này trực tiếp phóng xa tới khoảng cách mấy trăm mét, biến toàn bộ địa điểm thành màu vàng đen!
Mọi người chìm trong ánh sáng, chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng ấm áp, thoải mái dễ chịu giống như tắm mình trong nắng xuân!
“Ầm!”
Sau đó, Tần Trạm nắm tay trái lại, dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai, trực tiếp đập vào miệng Kiều Thành!
Cơ thể Kiều Thành “vèo” một phát ngã bay ra ngoài, môi anh ta gần như bị đập nát, một cái răng hàm từ trong miệng phun ra.
“Anh vậy mà khôi phục thực lực, sao có thể như vậy được!” Kiều Thành hoảng sợ nói.
Tần Trạm nhếch miệng cười bảo: “Nói thật cho anh biết, thực lực của tôi chẳng những khôi phục mà còn tiến thêm một bước.
Tuy rằng kim đan trong cơ thể anh khô cạn, nhưng sau khi nhận được bù đắp lại giống như chạm đáy rồi tăng lên lại, lập tức phun trào mấy chục lần!
Tần Trạm hôm nay có thể bước vào cảnh giới võ tông nhị phẩm bất kỳ lúc nào, chỉ là anh vẫn luôn áp chế mà thôi!
Cũng chính giờ khắc này, ánh sáng vàng trên người Tần Trạm bùng ra, bầu trời trực tiếp giáng xuống sấm rền, gần như bổ cháy mảnh đất này!
“Đây là thiên kiếp hả?” Đằng Ngạo nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt lập tức hơi thay đổi. “Không phải nói tới cảnh giới đại võ tông mới có thể đón thiên kiếp giáng xuống sao? Chẳng lẽ anh ta đã bước chân vào đại võ tông?”
“Không đúng.” Đằng Ngạo liên tục tự phủ định: “Thằng nhãi này hình như hơi kỳ lạ, thiên kiếp này không giống với thiên kiếp của đại võ tông”
Tăng lên trong giai đoạn nhỏ, uy lực của thiên kiếp cũng không mạnh, nhưng vẫn bổ Kiều Thành tới kinh ngạc, anh ta không ngừng né tránh thiên lôi, thoạt nhìn chật vật không chịu nổi.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Sao cậu Kiều cứ trốn mãi thế?”
“Sao trời lại giáng sấm sét chứ? Có ai đang lập lời thề hả?”
“Mẹ kiếp, cả ông trời cũng giúp Tần Trạm này sao? Ông trời mù hả?”
Loại thiên kiếp này gần như không tạo được tổn thương gì cho Tần Trạm, hơn nữa thời gian quá ngắn, chẳng mấy chốc đã kết thúc.
Một luồng sức mạnh mênh mông tràn ngập trong cơ thể Tần Trạm, cảm giác sung mãn này khiến anh thoải mái dễ chịu từng đợt.
“Lâu lắm rồi không có cảm giác này.” Tần Trạm cảm thán nói, một giây sau, ánh mắt của Tần Trạm liền bắn về phía Kiều Thành!
Sắc mặt Kiều Thành trở nên cực