Giờ phút này Thương Trụ thật sự sợ hãi, trước đây, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của hiệp hội võ đạo thủ đô bọn họ, giống như Tôn Ngộ Không không thể nhảy ra khỏi Ngũ Chỉ sơn.
Nhưng bây giờ, trên người Tần Trạm xuất nhiều chuyện không chắc chắn, rõ ràng nội kình hao tổn, thực lực lại có thể tiến thêm một bước, chuyện này đã vượt ra khỏi phạm vi khống chế của bọn họ!
Thương Trụ hợp tác với toàn bộ mọi người trong hội đồng, gửi một bức thư thỉnh cầu cho hội trưởng, yêu cầu hội trưởng phải đại võ tông, trực tiếp giết Tần Trạm!
Buổi sáng đưa thư thỉnh cầu, buổi chiều đã nhận được trả lời.
Hội trưởng không đồng ý phái đại võ tông, nguyên nhân chỉ có một, đó là đại võ tông của hiệp hội võ đạo thủ đô đều đang bị giám thị, bất kể phải ai cũng phải xin chỉ thị của bên trên.
Lão già Thương Trụ này vẫn chưa từ bỏ ý định, ông ta tốn thời gian cả đêm thêm dầu vào lửa viết ra tính uy hiếp của Tần Trạm lần nữa, đồng thời cuối cùng còn thêm vào một câu: Nếu Tần Trạm không chết, anh sẽ trở thành tên ác ma thứ hai trong nhà tù, thậm chỉ còn đáng sợ hơn người kia.
Hôm sau, Thương Trụ liều chết đưa bức thư thỉnh cầu thứ hai. “Chỉ cần có thể giết Tần Trạm, đến lúc đó tôi tới gánh tội thay!” Thương Trụ cam kết nói.
Lần này, hội trưởng không trả lời ông ta.
Trong lòng Thương Trụ sốt ruột không nhịn nổi, ông ta bắt đầu ân hận vì hành động ban đầu của mình: Sao lại để Tần Trạm trưởng thành dưới mí mắt của mình chứ? Rõ ràng bọn họ đã biết Tần Trạm có quan hệ với người trong nhà tù từ lâu rồi!
“Xem ra mình cần phải tự nghĩ cách rồi.” Thương Trụ mặt mày âm trầm, thấp giọng lẩm bẩm.
Tần Trạm dùng một tiếng đánh bại võ đạo Kiều Thành, chuyện này đã khiến vô số người kinh ngạc.
Sau đó lại có một tin tức nặng ký truyền đến, đó chính là sau khi Đằng Ngạo quan sát trận chiến xong trực tiếp trở về Lục Hạ, tiếp tục bế quan.
Hai chuyện này chồng lên nhau, không khó phỏng đoán nguyên nhân: Thực lực của Tần Trạm đã khiến người được xưng là đứng đầu Việt Nam – Đằng Ngạo lo lắng.
Trong biệt thự ở núi Long An, Tần Trạm đang ngồi trên sô pha xem tivi.
“Sư phụ, bây giờ bên ngoài huyện náo xôn xao, đang truyền tin tức của anh đấy!” Hứa Bắc Xuyên nghiêm túc nói.
Tần Trạm không ngẩng đầu lên mà hỏi: “Truyền cái gì?”
“Bọn họ nói bây giờ anh đã đứng đầu Việt Nam, tính uy hiếp vô cùng cao, yêu cầu hiệp hội võ đạo thủ đô bắt anh lại!” Hứa Bắc Xuyên bảo.
Tần Trạm cười bảo: “Truyền thôi, liên quan gì đến tôi.”
“Anh đừng tưởng rằng có phủ chủ bảo vệ thì hiệp hội võ đạo thủ đô không thể bắt anh nữa.” Hứa Bắc Xuyên lầm bầm: “Dưới áp lực trăm bề, cho dù là ban an ninh cũng phải nhường đường cho dân chúng!
Tần Trạm đặt điện thoại xuống, anh ngẩng đầu nói: “Hiệp hội võ đạo thủ đô không có tư cách bắt tôi. Hơn nữa chẳng mấy chốc bọn họ sẽ xong đời rồi.”
Hứa Bắc Xuyên vừa định nói gì đó, lúc này bỗng nhiên điện thoại của Tần Trạm vang lên.
Tuy rằng trên điện thoại không hiển thị tên, nhưng Tần Trạm vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra số điện thoại này: Thương Trụ.
“Ông ta gọi điện cho mình làm gì nhỉ?” Tần Trạm híp mắt lại, sau đó nhận điện thoại.
“Chó già Thương Trụ, ông còn sống hả?” Tần Trạm thản nhiên nói.
Thương Trụ lạnh lùng nói: “Tôi gọi không phải để cãi nhau với cậu, lần này là kêu cậu tới hiệp hội võ đạo thủ đô trao đổi chuyện quan trọng.”
“Chuyện quan trọng gì? Làm sao chém cái đầu chó của ông hả?” Tần Trạm có chút giễu cợt nói.
Thương Trụ hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ nhiều thế lực đều yêu cầu nghiêm trị cậu. Tần Trạm, hiện tại không phải tôi đang mời cậu, mà là đang ra lệnh cho cậu! Tối mai tốt nhất cậu hãy xuất hiện ở hiệp hội võ đạo thủ đô!”
Tần Trạm trầm mặc một lát, nói: “Thôi được, vậy ông đợi đấy.”
Nghe thấy Tần Trạm nhận lời, Thương Trụ coi như thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cúp điện thoại, Hứa Bắc Xuyên cau mày hỏi: “Sư phụ, anh định đi thật hả?”
“Đi chứ.” Tần Trạm trầm giọng nói.
Kể từ khi biết người bị giam giữ trong chỗ sâu của nhà tù là mẹ mình, Tần Trạm đã