Tần Trạm đã quen với mấy tên ngu này rồi, bất kể bọn họ làm ra chuyện hoang đường không hợp lẽ thường thế nào, Tần Trạm cũng sẽ không giật mình thái quá.
Đối với lời nói của Thương Trụ, Tần Trạm hoàn toàn coi như ông ta đang đánh rắm.
“Ai đồng ý trục xuất Tần Trạm xin giơ tay.” Thương Trụ chậm rãi mở miệng nói.
“Vụt vụt vụt!”
Tất cả mọi người ở hiện trường đã giơ bảng trong tay lên, mà Tô Vũ thì mặt mày khiêu khích nhìn Tần Trạm, chậm rãi giơ tay lên.
“Tần Trạm, không ngờ rằng cậu lại là loại người độc ác như vậy.” Tô Vũ có chút châm biếm nói.
Tần Trạm ngáp một cái, nói: “Cục diện thế này, nhất định trong lòng anh rất vui nhỉ?”
“Cũng được.” Tô Vũ cười nói.
“Hiệp hội võ đạo thủ đô lấy đâu ra quyền trục xuất tôi?” Tần Trạm cười lạnh nói: “Sao thế, các người còn muốn khai trừ quốc tịch của tôi hả?”
“Chúng tôi không có quyền khai trừ quốc tịch của cậu, nhưng có quyền trục xuất cậu khỏi giới võ đạo” Thương Trụ lạnh mặt nói.
Tần Trạm chậm rãi đứng dậy, anh vươn vai một cái, nói: “Giới võ đạo chó má gì chứ, từ trước đến nay tôi chui vào hồi nào hả? Lấy đâu ra chuyện bị trục xuất? Làm bạn với đám ngu xuẩn các người, chẳng lẽ các người cảm thấy tôi rất bằng lòng à?”
Sau khi vứt ra những lời này, Tần Trạm quay đầu bỏ đi. Thương Trụ hét lớn: “Tần Trạm! Từ hôm nay trở đi, cậu không được phép liên quan đến bất kỳ công việc gì liên quan đến võ đạo nữa, nếu không chúng tôi có quyền yêu cầu các bộ phận liên quan bắt cậu!”
“À.” Tần Trạm đáp một tiếng: “Thì ra đây mới là mục đích của các người hả? Được rồi, tôi đi đây.”
Sau đó, anh sải bước rời khỏi hiệp hội võ đạo thủ đô.
Sau khi Tần Trạm ra ngoài không lâu, Tô Vũ đã đi theo phía sau.
Anh ta cười lạnh nói: “Cậu đi thì phải vĩnh viễn gánh nỗi oan này thay tôi rồi.”
“Đúng vậy.” Tần Trạm nở nụ cười: “Nhưng sống chết của bọn họ liên quan gì tới tôi đâu?”
“Chẳng lẽ cậu không sợ sau khi thực lực của tôi tịnh tiến sẽ giết cậu sao?” Tô Vũ cười lạnh nói.
“Chỉ bằng anh hả?” Tần Trạm nhướng mày.
Thần thức của anh lập tức thả ra, trực tiếp bao trùm toàn thân Tô Vũ.
Sau đó Tần Trạm cười lạnh nói: “Chỉ dựa vào thứ đồ chơi không dám ra mặt trong người anh hả? Tôi có thể thắng anh một lần, cũng có thể thắng anh lần thứ hai.”
Mắt Tô Vũ lập tức híp lại, mà linh hồn trong cơ thể anh ta cũng không nhịn được khẽ hừ một tiếng.
Tần Trạm không để ý tới Tô Vũ nữa, sau khi anh kêu Hứa Bắc Xuyên thì rời khỏi nơi này.
“Sư phụ, bây giờ chúng ta đi đâu đây?” Hứa Bắc Xuyên hỏi.
Tần Trạm ngáp một cái: “Đến nước Bàn, tới thời điểm bế quan rồi.”
“Thằng nhãi này, thật sự là ngông cuồng tột cùng!” Tô Vũ cắn rằng nói.
Linh hồn trong cơ thể anh ta cười lạnh bảo: “Ve mùa hạ sao biết được tuyết mùa đông, làm sao cậu ta có thể hiểu bản lĩnh của Âm Minh Tông chúng ta chứ. Cao ngạo tự đại nhất định phải trả giá rất đắt.”
Tin tức Tần Trạm bị trục xuất khỏi giới võ đạo ngày hôm đó đã được tuyên bố trên diễn đàn võ đạo, trong lúc nhất thời dẫn tới rất nhiều chỉ trích.
Một khi bị trục xuất khỏi giới võ đạo, đãi ngộ chẳng khác gì với mấy tên tội phạm truy nã trốn ra nước ngoài lắm.
Đối với loại người như bọn họ, bình thường chính phủ Việt Nam sẽ không can thiệp, vì vậy hiệp hội võ đạo thủ đô mới có thể đảm nhiệm thân phận phía chính phủ nhiều năm như vậy.
Nước Bàn là một quốc gia rất nhỏ.
Nơi này tôn sùng võ đạo, nghe nói người yếu nhất cũng có cảnh giới tông sư, cho dù là một đứa bé con trên đường cũng là một vị võ giả.
Sau khi đến nước Bàn, Tần Trạm và Hứa Bắc Xuyên tạm thời tìm một nơi để ở.
“Ngồi yên đừng nhúc nhích.” Ngồi trước gương, Tần Trạm nói với Hứa Bắc Xuyên.
Sau đó, anh giơ tay lên, một luồng khí kình phát ra, bao trùm cả khuôn mặt của Hứa Bắc Xuyên.
Hứa Bắc Xuyên cảm thấy trên mặt có một luồng nhiệt chạy qua, cảm giác đó rất khó chịu, giống như huyết dịch trên mặt đang điên cuồng cuộn trào.
Hơn mười phút sau, Tần Trạm đưa gương cho Hứa Bắc Xuyên.
Hứa Bắc Xuyên cầm lấy tấm gương nhìn thoáng qua, lập tức hét lên.
“Mẹ kiếp, ai đây?” Nhìn gương mặt xa lạ trong gương, Hứa Bắc Xuyên không nhịn được liên tục sợ hãi kêu.
Tần Trạm thản nhiên nói: “Thuật dịch dung, để cho an toàn,