Hứa Bắc Xuyên nghe thấy thế, lập tức vui mừng nói: “Ha ha, cuối cùng giấc mộng làm phó món chủ của mình sắp thành hiện thực rồi!”
Tần Trạm vỗ đầu anh ta một cái, cười nói: “Đi đi, sư phụ không đồng ý cho con làm phó môn chủ gì đó mà.”
“Vậy con trực tiếp làm môn chủ, đá người một cước ra khỏi vị trí!” Hứa Bắc Xuyên khinh thường nói. Hai người cười mắng tiến vào Tấn Môn.
Lúc này Tần Môn cũng không tốt lắm.
Tần Môn vốn không có hậu trường chống đỡ, lúc này lại mất đi môn chủ đáng tín niệm là Tần Trạm, dẫn đến cả Tần Môn gần như suy bại.
Đương nhiên chuyện này cũng khiến Tần Môn tam tránh được một kiếp, ít nhất Âm Minh Tông cũng không ra tay với Tần Môn.
Tân Trạm và Hứa Bắc Xuyên một đường đi tới Tâm Môn, suốt đường đi không ai chú ý tới bọn họ, dù sao người trong giới võ đạo cũng chỉ chiếm một phần nhỏ trong căn cứ khổng lồ. “Haizz” Nhan Như Ngọc ngồi lẻ loi trên vị trí tăng chủ của Tấn Môn, không hiểu sao trong đầu nhớ tới gương mặt Tần Trạm. “Không biết anh ấy còn có thể trở về hay không… Nhan Như Ngọc cười khổ nói: “Có lẽ đối với anh ấy mà nói, Tần Môn này căn bản không đáng nhắc tới.”
“Ai nói.” Đúng lúc này, Tân Trạm đi tới.
Nhìn bóng dáng quen thuộc lại có chút xa lạ trước mặt, Nhan Như Ngọc lập tức ngày ngần cả người.
Chưa tới nửa giây, cô ta vội vàng đứng dậy chạy tới nói: “Tần… Tần môn chủ, anh… Không phải anh bi…”
“Hiệp hội võ đạo thủ đô đầu có quyền lực lớn như thế” Tần Trạm xua tay nói: “Tôi muốn đi thì đi, tôi muốn ở lại thì ở lại.
Đôi mắt Nhan Như Ngọc lập tức ngập nước mắt, cô ta dui nước mắt, kêu to: “Tần môn chủ trở về rồi
Sau đó năm người từ ngoài cửa đi vào, chỉ có năm người này.
Bọn họ nhìn vô cùng trẻ tuổi, tu vi cũng rất thấp, chỉ có cảnh giới tông sư “Chỉ có năm bọn họ sao?” Tán Trạm hơi kinh ngạc
Nhan Như Ngọc cười khổ nói: “Đúng vậy, từ khi nói. anh gặp chuyện không may, Tấn Môn chạy một nửa, gần đây Tô Vũ bước vào đại võ tông, còn lại sợ bị trả thủ, nên chạy theo rồi.”
“Tô Vũ bước vào đại võ tông rồi hả?” Lông mày Tấn Trạm nhíu lại: “Xem ra anh ta đã lộ thân phận của mình rồi.”
Thực tế, trong năm người này cũng có hai người chuẩn bị rời đi, chỉ có ba người là quyết tâm muốn cùng sống cùng chết với Tần Môn.
Tần Trạm đi tới trước người năm người này, anh cười nói: “Từ hôm nay trở đi, các cậu sẽ là năm đại trường lão của Tần Môn. Trong vòng ba năm, tôi sẽ khiến các cậu bước vào cảnh giới võ tông”
Năm người này nghe thấy thế, lập tức ngần người, sau đó vội vàng quỳ trên đất nói: “Cảm ơn Tần môn chủ “Vậy con thì sao?” Hứa Bắc Xuyên sốt ruột nói.
Tấn Trạm khinh thường nói: “Không phải con muốn làm phó môn chủ sao? Con giống như Nhan phỏ môn chủ “Ha ha, cuối cùng… Cuối cùng ông đây cũng đời được ngày này rồi!” Hứa Bắc Xuyên hưng phần nổi “Chuyện đó. Để tôi đi chuẩn bị đồ ăn.” Nhan Như
Ngọc nói, “Nhan phó môn chủ, cô ngồi đi, để chúng tôi đi cho!” Năm người trẻ tuổi kia nói
Bọn họ chưa từng nghĩ tới mình có thể đảm nhiệm chức trưởng lão, hiện giờ đột nhiên xảy ra việc vui khiến bọn họ hưng phần không thôi. “Tần môn chủ, lúc này anh trở về không thích hợp lắm…” Nhan Như Ngọc cau mày nói: “Tô Vũ đã bước vào đại võ tông, hiện giờ gần như tất cả tông môn ở phía bắc đều phục tùng anh ta, anh ta sẽ không tha cho anh…”
“Sư phụ tôi còn có thể sợ anh ta sao?” Hứa Bắc Xuyên khinh thường nói: “Sư phụ của tôi có thể thắng anh ta một lần, thì có thể thắng hai lần!”
“Nhưng mà Tô Vũ kia đã là đại võ tổng rồi.” Nhận Như Ngọc có chút sốt ruột nói.
Hứa Bắc Xuyên vừa định mở miệng, Tấn Trạm liền xua tay nói: “Được rồi, ăn cơm đi, đói bụng.
Tám người vây quanh một bàn, đồ ăn không tỉnh là phong phú, nhưng vui vẻ hòa thuận,
Đúng lúc này, bên ngoài có mấy chiếc xe lại tới.