Sử Lục Nham còn chưa lấy lại tinh thần từ trong cơn kinh hãi, chỉ thấy gương mặt anh ta vô cùng hoàng so! “Tần… Tần Trạm!” Sử Lục Nham hét lên một tiếng, sau đó quay đầu muốn chạy.
Tấn Trạm khẽ hừ một tiếng, anh ném mạnh chiếc đũa trong tay, chiếc đũa này trực tiếp xuyên qua cẳng chân Sử Lục Nham
Sử Lục Nham lập tức “rầm” một tiếng ngã xuống đất, anh ta xoay người lại hoàng sợ nói: “Cậu… Không phải cậu rời khỏi Việt Nam rồi sao?”
“Thì sao, rời đi thì không thể trở về à?” Tần Trạm nhíu mày hỏi. Sắc mặt Sử Lục Nham vô cùng khó coi, dù thế nào anh ta cũng không ngờ Tấn Trạm sẽ trở về “Anh… Anh Trạm, anh tha cho tôi đi, tôi chỉ phụng mệnh làm việc thôi.” Sử Lục Nham khóc lóc nói: “Cầu xin anh tha cho tôi đi, tôi không muốn chết” Tấn Trạm híp mắt nói: “Tôi đang định tìm anh thành toàn, không nghĩ tới anh tự mình đưa tới cửa
Sau khi nói xong, Tần Trạm trực tiếp tát vào đầu Sử Lục Nham. “Đúng là xui xẻo!” Hứa Bắc Xuyên không nhìn được mắng: “Ông đây đang ăn cơm đấy, đang ăn ngon như vậy, bây giờ ăn không vôi.”
Anh ta đi qua, đã thi thể Sử Lục Nham bay ra ngoài.
Trên mặt Nhan Như Ngọc có chút lo lắng, cô ta giận dữ nói: “Tin tức anh trở về, chỉ sợ không giấu được rồi.”
“Giấu sao?” Tần Trạm cười nói: “Vì sao tôi phải giấu diem? Tôi vốn quang minh chính đại trở về mà”
“Nhưng mà…” Nhan Như Ngọc còn muốn nói gì đó, nhưng bị Tấn Trạm vẫy tay ngắt lời.
Sau khi ăn cơm xong, Tần Trạm và Nhan Như Ngọc ngồi ở trong sảnh, bàn bạc kế hoạch phục hưng Tần Môn.
Nhan Như Ngọc cho rằng, hiện giờ không thích hợp gióng trống khua chiêng, một khi bị Âm Minh Tông để mắt tới, như vậy kết cục không cần nói cũng biết.
Tấn Trạm cũng biết được chuyện này, khác biệt chính là, Tấn Trạm quyết định đợi giết Tô Vũ xong, sẽ trở lại phục hưng Tân Môn, “Tô Vũ hành động như vậy, không sợ bị ban an ninh để mắt sao?” Tần Trạm có chút nghi ngờ nói.
Nhan Như Ngọc thờ dài: “Ban an ninh sẽ không nhúng tay vào chuyện giới võ đạo, chuyện này nên do hiệp hội võ đạo thủ đô xử lý. Nhưng không biết vì sao, mấy vị đại võ tông của hiệp hội võ đạo thủ đô không thò đầu ra.”
Tần Trạm hơi híp mắt, anh nhớ tới Châu Cẩm ở sâu trong nhà giam.
Đám đại võ tông của hiệp hội võ đạo thủ đô, rất có khả năng đang trông coi Châu Cẩm.
Lần trước Tần Trạm mở thần thức cảm nhận khí tức trên người Châu Cẩm, cho dù bà ấy bị bắt nhiều năm như vậy, khí tức đó vẫn rất mạnh mẽ. “Thực lực của mẹ mình, chỉ sợ ít nhất cũng là đại võ tông đỉnh phong.” Tần Trạm nghĩ thẩm trong lòng: “Thật sự không biết hiệp hội võ đạo thủ đô dùng phương pháp gì bắt bà ấy trở về”
Ban đêm, Tần Trạm nằm trên giường, không khỏi nhớ tới phủ Dược Thần.
Mình là trường lão của phủ Dược Thần, nếu Tô Vũ muốn thanh toán mà nói, nhất định sẽ không bỏ qua cho phủ Dược Thần. “Nên bởi chút thời gian đi xem phủ Dược Than rồi.” Tần Trạm mơ hồ có chút lo lắng.
Ngày hôm sau, một tin tức bùng nổ truyền ra
Ở Lục Hạ xuất hiện một cột sáng rất mãnh liệt, Thiên Lôi cuồn cuộn, rất rõ ràng là có người đang độ kiếp!
Mà không lâu sau, tin tức này được chứng thực Người độ kiếp không phải người khác, đúng là Đảng Ngạo được xưng là đệ tử đứng đầu thế giới.
Từ lần trước nhìn thấy thân thủ của Tần Trạm xong, Đằng Ngạo liền bế quan, suốt nửa năm nay, cuối cùng anh ta cũng bước vào cảnh giới đại võ tông rồi:
Mãi đến chạng vạng tối, Thiên Kiếp quanh quẩn trên không Lục Hạ mới chậm rãi biến mất.
Đẳng Ngạo đột phá! Anh ta thành công bước vào cảnh giới đại võ tông!
Trong lúc này, trên diễn đàn võ đạo đều đã sôi trào rồi! “Đẳng Ngạo trở thành người trẻ tuổi thứ hai bước vào đại võ tông “Cái gì mà thứ hai, Đồng Ngạo người ta là quang minh chính đai bước vào đại vỏ tông, không