Ước chiến giữa Đằng Ngạo và Tô Vũ, trong lúc này trở thành đề tài hot.
Mà hành động của Đằng Ngạo, lại càng khiến vô số người khâm phục. Bọn họ chỉ mong sao Tô Vũ lập tức bị giết chết, như vậy bọn họ cũng được giải thoát rồi.
Nhà họ Tô, đảm Tô Vũ và Tô Tề Hải đang tham dự yến tiệc tại nhà.
Đây là lần đầu tiên bọn họ có được đãi ngộ cao như thế, tất cả đệ tử của nhà họ Tô không dám coi thường chỉ thứ tám cũ, ngay cả ông cụ Tô cũng rất tồn kính Tô VŨ.
Nguyên nhân không vì gì khác, ngoại trừ hiện giờ Tô Vũ có địa vị trong giới võ đạo, còn có linh hồn trong cơ thể Tô Vũ đã sớm nằm giữ người tầng thấp tầng cao của nhà họ Tô.
Máy ngày trước, Tô Vũ từng đi tìm ông cụ Tô.
Ngày đó ông cụ Tô mới dự họp, Tô Vũ ngồi trước mặt ông cụ Tổ thản nhiên nói: “Tôi có thể khiến bọn họ nghe lời tôi bất cứ lúc nào, ông tin không hi
Vẻ mặt ông cụ Tô âm trầm nói: “Nói linh tinh, Tô Vũ, tốt nhất là cậu cút ra ngoài cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”
Tô Vũ khẽ hừ một tiếng, miệng anh ta niệm khẩu quyết, đôi mắt mọi người trong phòng họp lập tức trở nên đờ đẫn.
Sau đó Tô Vũ chỉ vào ông cụ Tô, nói: “Giết ông ta.”
“Dạ. Những người từng rất kinh sợ ông cụ Tô, lúc này tập tễnh bước tới, đi về phía ông cụ Tô.
Ông cụ Tô quát to: “Các người đều điên rồi sao? Muốn chết à?
May mà có quản gia ở bên cạnh che chở, ông cụ Tô không có quá nhiều lo lắng.
Đúng lúc này, tinh thần Tô Vũ vừa động, ý thức của những người này lập tức khôi phục.
Bọn họ ngơ ngác nhìn mình, vẻ mặt mơ hồ nói: “Có chuyện gì xảy ra thế? Sao tôi lại chạy tới đây vậy?”
Ông cụ Tô hít sâu một hơi, quát lớn: “Cuộc họp ngày hôm nay tạm thời hủy bỏ, mọi người đi về trước “Da, ông cụ Tô” Cho dù trong lòng những người này nghi ngờ, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, gật dầu đồng ý,
Bọn họ đi rồi, Tô Vũ thản nhiên nói: “Thấy chưa? Chỉ cần tôi muốn, bọn họ đều nghe lời tới bất cứ lúc nào!”
Vẻ mặt ông cụ Tô âm trầm nói: “Tôi không rõ rất cuộc là cậu đã làm trò quỷ gì, nhưng tôi nói cho cậu biết, muốn uy hiếp tôi, không đơn giản như vậy! Còn nữa, cho dù bọn họ nghe lời cậu thì thế nào? Cậu có thể giết được tôi sao?”
Tô Vũ giang tay nói: “Đương nhiên không giết được ông, ông có quản gia che chở, ai có thể động vào ông? Huống chi tôi cũng không muốn giết ông…
Nói tới đây, Tô Vũ lại quát to: “Nhưng mà chỉ cần tôi ra lệnh một tiếng, máy móc khổng lồ của nhà họ Tô có khả năng bị tê liệt bất cứ lúc nào! Đến khi đó, ông còn là ông cụ Tô cao cao tại thương của nhà họ Tô nữa sao? Chỉ sợ không bằng con chó hoang ở ven đường
Ông cụ Tô tức tới mức thở hồn hồn, ông ta chỉ Tô Vũ mắng: “Tên khốn nạn này, mày đúng là vô pháp vô thiên”
Tô Vũ lạnh giọng nói: “Tôi chỉ muốn lấy lại đãi ngộ chỉ thứ tám chúng tôi nên đạt được thôi”
Sau khi nói những lời này xong, Tô Vũ quay đầu rồi di. Ngày hôm sau, hai người liên đạt thành hợp tác.
Ông cụ Tô biết rõ, nếu ông ta cương quyết với Tô Vũ mà nói, ông ta chưa chắc sẽ chịu đi theo dẫn dắt của Tô Vũ, nhưng mà như vậy, chỉ sợ sẽ trả giả rất lớn, đối với nhà họ Tô mà nói, cũng không phải là chuyện tốt.
Cho nên ông ta lựa chọn thỏa hiệp.
Yến tiệc ngày hôm nay, đây là lần đầu tiên Tô Tế Hải và Tiêu Dĩnh Thiến nhận được đãi ngộ như vậy.
Trong lòng Tiêu Dĩnh Thiến vốn còn có chút lo lắng, sau khi nếm được ngon ngọt, cũng bắt đầu đắc ý, thậm chí có chút mê luyến cảm giác này. “Vẫn là Tô Vũ nhà ta có bản lĩnh nhất.” Tiêu Dĩnh Thiên đắc ý nói: “Bây giờ người nào nhìn thấy tôi, mà không cung