Có một câu gọi là: Ý trời đã định.
Nói cách đúng hơn, đó là khi người ta không thể đoán trước được, không có nào kiểm soát và nó cứ thế tự nhiên mà đến.
Theo tục ngữ dân gian, đó chính là ý trời.
Nếu nói Thẩm Giáng Niên gặp được Thẩm Thanh Hoà là ý trời, thì những người tưởng như không có quan hệ gì với cô lại có cái gọi là "gặp gỡ", cái này đều có liên quan tới Thẩm Thanh Hoà.
Người ta nói giữa con người với nhau tồn tại một từ trường, có người hút nhau, có người đẩy nhau.
Thẩm Thanh Hoà đối với cô mà nói thì là hút, còn Thích Tử Quân chính là đẩy.
Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, những từ này được áp dụng cho dù ở nơi làm việc hay trong cuộc sống.
Ấn tượng đầu tiên này không chỉ đề cập đến các giác quan mà một người dành cho bạn, mà còn bao gồm mỗi hành động cùng với ánh mắt tại thời điểm đó.
Không thể phủ nhận, bởi vì cô quá để tâm đến Thẩm Thanh Hoà, cho nên trong lòng đột nhiên bài xích với những người thân cận với Thẩm Thanh Hoà.
Nhưng mà kể cả A Lam, Nhược Phong, Kiều Sanh, thậm chí Thẩm Duyệt...!không ai trong số họ khiến cô có cảm giác bài xích mãnh liệt như Thích Tử Quân.
Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, Thẩm Giáng Niên đã không thích Thích Tử Quân, cô biết Thích Tử Quân cũng chẳng thích cô.
Một người có ghét bạn hay không, nếu tinh ý sẽ không khó để phát hiện ra.
Huống chi, thông minh như Thẩm Giáng Niên, đã vào xã hội lâu như vậy, đối mặt với Thích Tử Quân vẫn có thể gọi là còn quá trẻ không biết che giấu, cô biết sự chán ghét của Thích Tử Quân đối với cô rất lớn.
Thẩm Giáng Niên không quan tâm đến việc bị ghét, điều cô ấy quan tâm là Thích Tử Quân càng ghét cô ấy, điều này chứng tỏ Thích Tử Quân càng để tâm đến Thẩm Thanh Hoà.
Mà điều khiến Thẩm Giáng Niên quan tâm hơn, chính là Thẩm Thanh Hoà cũng rất để tâm đến Thích Tử Quân, cho dù cô chưa từng hỏi điều này, nhưng không khó để nhìn thấu hành vi của Thẩm Thanh Hoà.
Thẩm Giáng Niên không cho phép, có người để tâm đến Thẩm Thanh Hoà hơn cô.
Đương nhiên, vào lúc chưa hiểu rõ được tình huống của đối phương, Thẩm Giáng Niên sẽ không để lộ cảm xúc của bản thân, huống chi kẻ địch còn quá nhỏ, cô không thể mất phong độ.
Thẩm Giáng Niên thậm chí còn nhếch khóe môi lên cười, "Xin lỗi." Cô dịu dàng lịch sự, nhường ra lối đi.
Thích Tử Quân nhíu mày, biểu cảm lạnh lùng, đẩy cửa đi vào.
Thật là một đứa trẻ lỗ m ãng, Thẩm Giáng Niên nghiến răng, hít một hơi thật sâu và mím môi, Thẩm Thanh Hoà cũng biết hôm nay Thích Tử Quân đến nhận việc à? Tâm trạng của Thẩm Giáng Niên có phần bị ảnh hưởng, gió ở Thượng Hải không còn thơm như trước.
Ngay khi Thẩm Giáng Niên bước vào, tất cả mọi người bên trong, ngoại trừ Thích Tử Quân, gần như đồng thời nhìn cô.
Bên trong đó có cả nam lẫn nữ, gương mặt non nớt, đương nhiên, cô cũng thấy được sự lo âu từ mấy bạn trẻ này, mấy chàng trai tụ tập trong góc đang đứng nghiêng người, nhưng lúc này đều thẳng lưng, nhìn lướt qua mọi người nhìn về phía cô ấy, sau đó còn thì thầm to nhỏ với nhau.
Thẩm Giáng Niên đảo mắt, trong phòng có 10 người, 6 nam 4 nữ.
Không thể phủ nhận rằng Thích Tử Quân là người nổi bật nhất trong số họ, có một chút ngoài ý muốn, Thẩm Giáng Niên nhận ra cô gái đứng bên cạnh Thích Tử Quân, đây không phải là người đã đổi chỗ với Thẩm Thanh Hoà trên máy bay sao? Hình như đối phương cũng nhận ra cô, liền giơ tay vẫy vẫy, Thẩm Giáng Niên mỉm cười gật đầu đáp lại.
Tại sao cô ấy tham gia vào cuộc họp kiểu người mới này?Thẩm Giáng Niên đứng ở cửa nhìn 9 người đứng ngay ngắn nhìn cô ấy.
Thẩm Giáng Niên không nói gì, họ xem cô là người của Tập đoàn Nhã Nại sao? Cô cũng là người mới nha.
Ngay sau đó, Lý Nhuế mở cửa và bước vào.
Cô ấy vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người.
Thẩm Giáng Niên mơ hồ nghe thấy, thì thầm: "Người này khí chất quá, tôi còn tưởng đâu cô ấy là giám đốc nào của tập đoàn Nhã Nại chứ?"
"Tôi còn hâm mộ nữa kìa...!cũng tưởng đâu giám đốc."
"Nhưng mà đẹp ghê~ Tôi thích chị gái xinh đẹp lạnh lùng như vậy~"
"Suỵt, nói nhỏ giọng lại đi~"
Thẩm Giáng Niên nghe thấy tất cả, khoé môi giật giật, đúng là một đám nhóc con, còn biết gọi chị gái xinh đẹp, cũng tinh ý đó, nhưng mà chị đây chỉ thích gái đẹp như Thẩm Thanh Hoà thôi.
Nhớ đến Thẩm Thanh Hoà, trong lòng Thẩm Giáng Niên phức tạp, vừa ngọt vừa đắng.
Nhưng mà, vẫn nhớ người ta thôi, ngoại trừ những lúc bận, thì tất cả thời gian của cô dùng để nhớ đến người này.
Lý Nhuế đứng ở trước mặt Thẩm Giáng Niên, ánh mắt chạm nhau, cô ấy cười một cái, Thẩm Giáng Niên cũng đáp lại bằng nụ cười.
Thẩm Giáng Niên quan sát, thấy trong đám người mới, Lý Nhuế dành nhiều thời gian để nhìn Thích Tử Quân.
Nếu Thích Tử Quân dùng chính năng lực để vào tập đoàn Nhã Nãi, vậy thì coi như cũng có năng lực đó, suy nghĩ của Thẩm Giáng Niên dừng lại ở đây.
Người mới gặp mặt, chẳng qua là bày tỏ hoan nghênh với người mới, đồng thời truyền cảm hứng lẫn tạo áp lực cho họ, dù sao bọn họ cũng là người mới, đương nhiên có thời gian thực tập, tóm lại bọn họ cũng sẽ không để cho người mới sống quá dễ dàng.
Tất nhiên, là một phần quan trọng của cuộc gặp gỡ người mới, phần tự giới thiệu là không thể thiếu.
Thẩm Giáng Niên không quan tâm nhiều đến những người khác, vì vậy cô lắng nghe Thích Tử Quân giới thiệu về bản thân và cô gái bên cạnh cô ấy.
Thích Tử Quân học đại học tại một trường đại học danh tiếng ở Bắc Kinh, học thạc sĩ tài chính ở một trường nào đó ở Mỹ.
Còn người bạn và học kinh tế khi là nghiên cứu sinh tại một cơ sở giáo dục đại học nào đó ở Hoa Kỳ.
Cô gái đi cùng Thích Tử Quân tên là Nguyễn Nhuyễn, là bạn học đại học của Thích Tử Quân, học thạc sĩ ở một trường đại học nổi tiếng của Thượng Hải.
Cái tên này gọi thế nào cũng thật mềm mại a.
Thẩm Giáng Niên liếc nhìn cô bé một cái, cô bé lập tức đỏ mặt.
Thẩm Giáng Niên nhìn đi chỗ khác, khóe miệng nở một nụ cười, tuổi trẻ thật tốt, lúc nào cũng ngại ngùng.
Ừ ha...!đối với Thẩm Thanh Hoà, cô cũng rất dễ ngại ngùng, thế nên cô cũng còn trẻ nha.
Ở chung với một đám người trẻ tuổi, Thẩm Giáng Niên bị nhắc nhở rằng cô ấy không còn nhỏ nữa, điều này khiến cô hơi khó chịu.
Nhưng mà cô có hương vị thục nữ mà người trẻ tuổi không có, có thể quyến rũ được Thẩm Thanh Hoà, nghĩ thế tâm trạng Thẩm Giáng Niên khá hơn một chút.
"Người tiếp theo, tôi giới thiệu cho mọi người biết."
Lý Nhuế giơ tay, hướng về phía Thẩm Giáng Niên.
Thẩm Giáng Niên ưu nhã xoay người, đối mặt với mọi người, Lý Nhuế dùng giọng tán thưởng nói: "Đây là Thẩm Giáng Niên, tuy rằng hôm nay cô ấy đứng cùng mọi người, nhưng cô ấy không phải là người mới, cô ấy là một phiên dịch viên nổi tiếng trong nước và tại các hội nghị thượng đỉnh nổi tiếng trong và ngoài nước cô ấy đều đã từng tham gia, nếu mọi người chú ý, các bạn có thể thấy Thẩm Giáng Niên..." Lý Nhuế dành không ít lời khen cho cô, đương nhiên, đó là lời nói thật, bao gồm cả trường cô tốt nghiệp, ngôn ngữ thông thạo, đi khắp nơi trên thế giới...!Thích Tử Quân nhìn Thẩm Giáng Niên thật sâu, ánh mắt Thẩm Giáng Niên hờ hững, không thèm đáp lại.
"Gián Niên, cô ở lại tí rồi đi~" Giọng điệu của Lý Nhuế khá khách sáo, lời cô vừa nói cũng có mang chút ca ngợi người ta, nhưng không mấy khoa trương.
Buổi sáng, sau khi Lý Nhuế về lại văn phòng, lập tức bảo trợ lý tìm kiếm thông tin chi tiết về Thẩm Giáng Niên, không tìm kiếm thì không biết, chứ đã tìm kiếm rồi thì sẽ biết trong giới phiên dịch, Thẩm Giáng Niên được tôn như một vị thần, dưới ống kính trong hội nghị lớn nhỏ đều có hình ảnh của Thẩm Giáng Niên, chẳng qua là do thuộc tính nghề nghiệp của cô ấy, không cho phép cô ấy nổi bật hơn các nhân vật khác, chỉ xem như tấm phông nền.
Sau cuộc họp, người mới lần lượt đi ra ngoài cùng với trợ lý giám đốc nhân sự, Thích Tử Quân đi ra cuối cùng, khi đi ngang qua Thẩm Giáng Niên, Thích Tử Quân lại liếc nhìn cô.
Thẩm Giáng Niên cong khoé môi nhướng mày, biểu cảm cười như không cười, làm Thích Tử Quân cực kỳ khó chịu.
Đúng vậy, hôm nay cô đã bị đánh bại.
Thích Tử Quân ở trong trường cũng là một người xuất sắc, nhưng mà ở bên ngoài còn có người khác nữa, Thẩm Giáng Niên không chỉ có kinh nghiệm phong phú, mà ngay cả phần cứng còn hơn cô nhiều lần, cho dù là bằng cấp hay năng lực, rõ ràng Thẩm Giáng Niên đều cao hơn cô nhiều.
Nhưng mà, cô không sợ, cô còn trẻ, cô còn có thời gian có thể đuổi kịp, đây chính là điểm mà Thích Tử Quân tự tin.
Thẩm Giáng Niên, cô đừng kiêu ngạo, tôi sẽ dùng thời gian đánh bại cô.
Người tôi thích, không ai có thể cướp đi được, cô ấy là thần, người bình thường không xứng với cô ấy.
"Giáng Niên, về chuyện lương bổng, cô nghĩ thế nào, cứ nói thẳng với tôi." Lý Nhuế đóng cửa lại, đi thẳng vào chủ đề, "Chỉ cần chúng ta thỏa mãn thì nhất định sẽ thỏa mãn."
Tiền sao, đương nhiên là cần nhắc đến rồi, Thẩm Giáng Niên không thiếu tiền, nhưng cũng rất thích kiếm tiền.
Cô đến tập đoàn Nhã Nại, không phải để kiếm tiền, cho nên, cũng không muốn đưa ra cái giá quá cao, hơn nữa cô cũng đâu phải nhân viên chính thức, "Giám đốc Lý, ý của tôi là tôi không phải nhân viên chính thức, cho nên thời gian không phiên dịch tôi sẽ không thu tiền, khi cần dùng đến tôi, tôi mới thu phí."
Lý Nhuế khá kinh ngạc, cô đã chuẩn bị sẽ bị đưa ra một cái giá cao, không ngờ Thẩm Giáng Niên lại tuỳ ý như thế, giống như không để bụng cho lắm.
Thẩm Giáng Niên cười thầm trong bụng, đúng là còn tưởng cô sẽ mở miệng như sư tử sao.
Không đâu, ai bảo người tôi yêu ở đây đâu, Thẩm Giáng Niên lại nhớ đến Thẩm Thanh Hoà, thế là trong lòng lại ngọt ngào.
"Nói thật với cô, Giáng Niên, vốn dĩ kế hoạch là muốn dựa theo hợp đồng, nếu cô đã có ý như thế, tôi sẽ báo cáo lại với ở trên, xem cấp trên quyết định thế nào." Có thể tiết kiếm được một mớ tiền cho công ty, đương nhiên ai mà chẳng vui cho được, Thẩm Giáng Niên gật đầu, không sao hết, thật ra, chỉ cần ở bên cạnh Thẩm Thanh Hoà, không trả tiền cho cô cũng không sao hết, nhưng mà: "Tôi còn chưa nói hết, mặc dù tôi làm theo dự án của công ty, nhưng không có phải nhân viên hợp đồng lao động, cho nên nếu công ty không có việc gì, mà tôi có việc riêng, tôi vẫn sẽ nhận." Thẩm Giáng Niên nhấn mạnh, cô vẫn muốn kiếm tiền chẳng qua là kiếm tiền từ đâu thôi.
"Ừm...." Lý Nhuế ậm ừ một tiếng, nói: "Thời gian làm việc tôi sẽ cùng lãnh đạo xác nhận, sau đó chúng ta sẽ quyết định." Sáng nay, Tưởng Duy Nhĩ nói chuyện qua điện thoại, không có nói rõ, nói kiểu ba phải sao cũng được, "Thẩm Giáng Niên, cô không cần phải lo nhiều." Lời này để Lý Nhuế biết, có gì liên quan đến Thẩm Giáng Niên, đều phải ưu tiên cho cô ấy trước.
Thẩm Giáng Niên được đối xử đặc biệt, giám đốc nhân sự tự mình đưa cô đi tham qua làm quen với tập đoàn Nhã Nại, đi cũng hết cả buổi sáng, đến gần giữa trưa, Lý Nhuế chủ động rủ Thẩm Giáng Niên ăn trưa, "Tập đoàn Nhã Nại từ tầng 1 đến tầng 5 đều là nhà ăn của nhân viên, tầng 1 là kiểu Trung Quốc, tầng 2 là Nhật, tầng 3...." Lý Nhuế giới thiệu từng cái một, "Cô muốn đi tầng nào?" Nhìn dáng vẻ này hẳn là muốn ăn cơm chung với Thẩm Giáng Niên.
"Giám đốc Lý, không dám làm phiền cô nhiều, giữa trưa tôi có việc, có lẽ phải đi ra ngoài." Thẩm Giáng Niên từ chối ăn cơm cùng Lý Nhuế, không phải vì cái gì khác mà bởi vì Thẩm Thanh Hoà.
Có người ngoài ở đây, nhớ đến Thẩm Thanh Hoà là một chuyện xa xỉ, cả