Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất

Khúc nhạc tàn, người chia xa (4)


trước sau

Ngày Si Nhan xuất viện, Ôn Hành Viễn và Hàn nặc đều không đến. trong khi lý do của Hàn Nặc là rút lui, còn Ôn Hành Viễn lại là giận dỗi, “Dù sao thì có người họ Hàn kia rồi, khôngcần tôi phải lo lắng nữa”.

Si Hạ biết nói thế nào đây?

Thân là chiến hữu của Ôn Hành Viễn, có lẽ Si Hạ nên có chung một kẻ thù với anh, “Dưới vòm trời này nơi nào không có cỏ lạ, muốn có bao nhiêu có bấy nhiêu, chúng ta đừng ngược đời như vậy nữa”.

Thân  là anh trai của Si Nhan, lời nói của Si Hạ khó tránh mang theo vài phần tức giận, “Tổng Giám đốc Ôn bận trăm công ngàn việc không - dám - làm - phiền!”

Là nữ chính của sự việc, Si Nhan tỏ ra bình tĩnh hơn ngày thường. lúc ở viện, cô phối hợp điều trị. Sau khi xuất viện, cô đặt vé máy bay chuẩn bị quay về thành cổ. cô không nhắc gì đến Hàn Nặc, về phần Ôn Hành Viễn, càng là như vậy.

Bầu trời âm u, rõ ràng là mùa hè nóng nực, cơn gió lại mang theo cái lạnh lạ thường, mơ hồ mang đến cảm giác gió thổi mưa giông. Song Si Nhan không cảm thấy lạnh, cứ lười biếng như thế, duy trì tư thế chống cằm nhìn ra ngoài của sổ.

Si Hạ đẩy cửa bước vào, vén mái tóc đang xoã tung của cô qua tai, giọng nói trầm thấp, “em thực sự không định nói với Hành Viễn một tiếng sao?”.

Dù sao thì Trương Tử Lương chắc chắn sẽ báo tin cô quay về thành cổ cho Ôn Hành Viễn, cho nên, Si Nhan dừng lại một lát mới trả lời, “Khi em đến nơi, anh ấy đã biết rồi”.

“Về chuyện kia anh và Hành Viễn bàn bạc với nhau mới không nói cho em biết”, Si Hạ muốn giải thích chuyện ba năm trước Hàn Nặc tự tay trình chứng cứ lên toà án khiến Hàn Thiên Khải bị định tội.

Si Nhan có vẻ không hề để tâm, cô nói, “Không sao đâu”.

Hiện giờ quả thực là không sao cả. Nhưng nếu là ba năm trước, cô có thể ở bên Hàn Nặc như chưa từng xảy ra chuyện gì không.

Si Hạ vốn còn chuyện liên quan đến Ôn Hành Viễn muốn nói với Si Nhan. Nhưng giờ thấy nét mặt không vui của em gái, anh không muốn tạo thêm cho em gái bất cứ áp lực nào nữa, liền xoa đầu cô, nói, “Anh nói trước, em quay về đó làm việc không vấn đề gì, nhưng không thể ở lâu như vậy mà không về thăm nhà đâu đấy nhé!”.

Si Nhan ngoan ngoãn đồng ý, “Đến kỳ nghĩ em sẽ quay lại”.

Si Hạ nhìn đồng hồ, “Vậy anh đi trước đây, phải đi đến buổi đấu thầu, buổi trưa có cùng nhau ăn cơm không?”.

Si  Nhan lắc đầu, “Em không qua đó đâu, em còn chưa thu dọn hành lý cho chuyến bay ngày mai”.

Si Hạ vỗ vỗ đầu cô, “Lái xe của anh mà đi”.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Si Nhan lại ngẩn ngơ, sau đó sửa sang bản thân rồi ra ngoài.

Một mình đứng bên bờ sông gió lạnh thổi, Si Nhan lẳng lặng nhìn về phía xa, đắm chìm trong dòng  suy nghĩ, bóng lưng hao gầy của cô để lộ nỗi ưu thương, từ xa nhìn lại, giống như con thuyền nhỏ cô độc lênh đênh trong mưa gió. 

Tại sao mình vẫn muốn đến đây? Si Nhan tự trả lời bản thân: Từ biệt.

Bảy năm trước, có một nam sinh đứng trước mặt cô, nắm lấy tay cô, dáng vẻ trân trọng giống như đang ôm trọn trái tim cô, “Làm chân em bị thương, ban đầu là xin lỗi, giờ là yêu thương. Thế nhưng, anh tin rằng, đây là cuộc gặp gỡ mà vận mệnh an bài, có lẽ thời gian và địa điểm không được như ý nguyện, may mà đúng người. Nhan Nhan, anh thích em”.

Vết thương ở chân không có gì nghiêm trọng, song anh lại chăm sóc cô chu đáo, cẩn thận. Si Nhan không phải hoàn toàn không có cảm giác, nói một cách chính xác, nếu như không phải cô không có thiện cảm, cô đâu để anh đến nhà ăn xếp hàg mua cơm, rồi lại lấy nước nóng, thậm chí còn lấy lý do là chân bị thương nên đi lại không thuận tiện, bắt anh đưa đón cô đi buổi sáng và tự học buổi tối? 

Thế nhưng, khi anh tỏ tình thẳng thắn và trịnh trọng như thế, gương mặt Si Nhan bỗng chốc đỏ bừng, căng thẳn đến độ nhịp tim đập rộn ràng. Hàn Nặc lại không có kinh nghiệm, khuôn mặt anh tuấn đỏ rần, thấy cô cúi đầu không nói, anh tỏ ra sốt sắng, “Anh thật lòng thích em, không phải trêu đùa. Những lời này, nói ra rất ngượng ngùng, nhưng anh buộc phải để em biết, bởi vì, anh không thể để người khác cướp mất em. Nếu như anh đã làm chân em bị thương, thì cũng nên chịu trách nhiệm với em”.

Si Nhan cúi thấp đầu xuống đất, thấp giọng hỏi, “Chịu trách nhiệm thế nào cơ?”.

Anh chẳng suy nghĩ, buột miệng nói ra, “Làm bạn trai của em, đối xử tốt với em cả đời”.

Anh dễ dàng hứa hẹn như thế.

Si Nhan ngẩng đầu, ánh mắt phảng phất nét ngờ vực, “Cả đời?”.

“Đúng vậy, cả đời!”, anh trả lời bằng giọng điệu kiên định, không cho phép cô nghi ngờ.

Ánh mặt trời xế chiều toả ra sắng vàng nhàn nhạt, ấm áp chiếu xuống đôi bàn tay đang siết chặt của họ. Si Nhan nở nụ cười dịu dàng, sau đó, cô rủ tay về, ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên ghé vào tai anh thì thầm, “Là anh nói đấy nhé, cả đpừi không được phép thay đổi!”.

Đôi mắt đen láy ánh lên những tia sáng rạng rỡ, lồng ngực của Hàn nặc được thứ cảm giác “thoả mãn “ lấp đầy, tựa hồ chỉ một giây sau thôi là tràn ra ngoài. Anh không chút do dự ôm lấy eo Si Nhan, ôm cô thật chặt.

Ngày ấy, họ chỉ mới mười tám tuổi, ngây thơ cho rằng tình yêu chỉ là chuyện của hai người.

Ngày ấy, họ đã quên, một đời quá dài, biến cố quá nhiều.

Kỳ nghỉ hè năm thứ hai đại học, hàn Nặc dẫn Si Nhan đi ra biển.

Si Nhan chạy băng băng đuổi theo những con sóng, tiếng gió biển không át được tiếng cười giòn tan của cô. Hàn Nặc nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt đắm đuối và dịu dàng, anh hét lớn, “Chậm thôi, cẩn thận ngã đấy em”.

Si Nhan quay người chạy lại, dốc hết sức lao vào lòng anh, hét lớn về phía biển rộng, “Hàn Nặc, em yêu anh!”.

Họ tuỳ ý ngông cuồng như thế, một lòng một dạ như thế, tưởng rằng có thể sống cả đời như thế.

Một mùa đông nữa lại đến, mùa mà thế giới được bao phủ bởi tuyết dày.

Si Nhan đang ở trong phòng tán gẫu cùng Quý Nhã Ngưng thì nhận được điện thoại của Hàn Nặc, “Mẹ anh đến rồi, nửa tiếng nữa anh đến đón em”.

Nhanh
vậy sao? Tắt điện thoại, Si Nhan nhảy lên từ đống đồ ăn vặt, lục tìm quần áo, “Lần này thì thảm rồi, chẳng may bị trả hàng, thử hỏi còn mặt mũi nào gặp các bậc Giang Đông phụ lão nữa!”.

Quý Nhã Ngưng chặn đứng dáng điệu tay chân luống cuống của cô, vừa giúp cô chọn quần áo, vừa an ủi, “Cậu đừng căng thẳng như thế, Hàn Nặc tốt tính như vậy, mẹ anh ấy chắc chắn không khó gần đâu”.

Si Nhan hiển nhiên không nghe lọt tai, lý luận của cô là, “Cậu chưa nghe chỉ ssố thông minh của con trai thường tỉ lệ nghịch với  chỉ số thông minh của mẹ à? Cậu nhìn Hàn Nặc như khúc gỗ thế kia, mẹ anh ấy chắc chắn cực kỳ lợi hại”.

Quý Nhã Ngưng không nhịn  được mà cảm thấy bất bình thay cho Hàn Nặc, “Coi sự dịu dàng của người khác là khúc gỗ, cả thế giới này không tìm thấy người thứ hai ngoài cậu”.

Si Nhan tiếp tực luống cuống, “Cậu nói tớ thường ngày hung dữ với anh ấy như thế, nếu như mẹ anh ấy biết, có thể yên tâm giao anh ấy cho tớ không?”

“Không thể.”

“Hả?”

Quý Nhã Ngưng tỏ vẻ hết sức nghiêm túc, “Người không có khả năng lo liệu cuộc sống như cậu ấy à, không ai dám giao con trai cho cậu cả”.

Si Nhan trưng ra bộ mặt rầu rĩ, có người bạn thân nào như cậu không?”.

Quý Nhã Ngưng cười, giơ tay đánh cô, “Nhanh chân nhanh tay lên, lần đầu tiên gặp mẹ chồng mà đến muộn, cậu còn muốn sống nữa hay không hả?”.

Si Nhan ôm lấycánh tay Quý Nhã  Ngưng, “Tìm một người bạn trai dễ dàng mà, sớm biết thế này tớ đã không cần anh ấy nữa rồi”.

“Bớt nghĩ một đường nói một nẻo đi, giờ bảo cậu buông tay cậu nỡ không?”.

“Sự hy sinh cho cái không nỡ này là cực kỳ to lớn đấy, có cơ hội cậu phải nói với anh ấy nỗi vất vả của tớ đấy nhé!”.

“Hay là đổi cho tớ vất vả một chút đi?”.

“Đừng hòng!”.

Đợi Si Nhan hùng hùng hổ hổ đi xuống lầu, Hàn Nặc đã ở đó đợi, “Vội vàng gì chứ, có ai thức giục em đâu!”.

Si Nhan quay một vòng, “Anh chấm em mấy điểm?”.

Hàn Nặc giúp cô chỉnh lại khăn quàng cổ, “Điểm tuyệt đối!”.

Si Nhan chu miệng, “Anh còn chưa nhìn kỹ mà!”.

Hàn Nặc cúi người hôn lên môi co, “Ai nói chứ, mỗi ngày anh đều nhìn một trăm lần, không có lần nào nhìn không kỹ hết!”.

Si Nhan làm nũng đẩy anh ra, “Dỗ ngon dỗ ngọt, miệng lưỡi trơn tru!”.

Đến nhà hàng, Hàn Nặc vẫn năm tay Si Nhan , “Mẹ, đây là Nhan Nhan. Còn đây là mẹ anh, em chào mẹ đi”.

Hàn Nặc thực ra đã đánh tiếng từ sớm, Si Nhan cũng chuẩn bị tâm lý từ lâu, nhưng vừa mở miệng cô đã trở thành trò cười cho mọi người. Vừa nghe Hàn Nặc nói đây là mẹ của anh, , không ngờ cô lại gọi theo anh một tiếng “mẹ”. Sau đó, khuôn mặt của cô bỗng chốc đỏ rần, “Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi, cháu gọi nhầm rồi ạ, ý cháu là, cháu chào bác”, giọng cô càng lúc càng nhỏ. “Cháu chào bác”, cô nói ra ba chữ nhanh đến độ không ai nghe thấy, cúi đầu giống như đứa trẻ mắc lỗi.

Hàn Nặc phá lên cười, nắm chặt lấy tay cô.

Mẹ anh cũng không nhịn được cười, sau đó kéo tay Si Nhan thân thiết, “Mặc ít thế này có lạnh không, qua đây ngồi cạnh bác”.

Đó là lần đầu tiên Si Nhan gặp người nhà của Hàn Nặc, cũng là lần duy nhất. Ngày đó, mẹ của Hàn Nặc thật lòng thích cô. Lúc chuẩn bị rời đi bà còn kéo tay cô, bịn rịn không nỡ, dặn dò cô khi nào được nghỉ phải cùng Hàn Nặc về chơi.

Hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời Hàn Nặc hợp ý nhau như thế, tâm tình cuả Hàn Nặc không cần nói cũng tỏ. Cho nên anh tưởng rằng ngày họ tốt nghiệp chính là ngày hai người có thể kết hôn.

Đáng tiếc, biến cố bao giờ cũng bất ngờ không kịp đề phòng.

Khi họ đang đắm chìm trong nổi thương cảm phải xa cách khi tốt nghiệp, thì chuyện đầu tiên là công trình kiến trúc của Si Minh Nhàn xảy ra sự cố nghiêm trọng. Hàn Nặc tưởng rằng dựa vào năng lực củ Hàn gia, chuyện có thể giải quyết dễ dàng như trở bàn tay. Thế nên anh an ủi Si Nhan rằg, “Em đừng lo lắng, cha anh chắc chắn có thể giúp được, để anh quay về tìm ông”.

Nhìn nét mặt kiên định của anh, Si Nhan rưng rưng gật đầu. Sau đó, khi cô phát hiện ra sự tình dường như có liên quan tới Hàn gia, thế giới gần như sụp đổ. Nhưng nhìn thấy Hàn Nặc cũng khốn khổ như cô, cô lại không dám hỏi.

Thế nhưng, đây vẫn chưa phải là chuyện tồi tệ  nhất.

Khi mẹ cô bị tai nạn giao thông, được đưa vào phòng cấp cứu, Si Nhan hoàn toàn suy sụp. Hàn Nặc biết chuyện liền chạy đến, thấy cô đang tựa vào lòng Si Hạ, ánh mắt vô hồn, vẻ mặt đờ đẫn.

“Nhan Nhan”, Hàn Nặc nghẹn ngào ôm cô vào lòng, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh, lạnh băng của cô, giọng nói vỡ vụn, “Sẽ không có chuyện gì đâu, nhất định không thể có chuyện gì được”.

Dù yêu nhau đến đâu, sức nặng của sinh mệnh thế này, không phải là chàng trai cô gái hai mươi hai tuổi có thể chịu đựng. Lúc bấy giờ, Hàn Nặc và Si Nhan thực sự lờ mờ dự đoán được rằng, điểm cuối của tình yêu đã ở ngay dưới chân họ. 

Một đời quả thực rất dài, một trận phong ba, một cơn biến cố chính là bước ngoặt khiến họ mất nhau, dù dốc hết thảy cũng không thể cứu vãn.

Thế giới vẫn nguyên vẹn như  xưa, còn chúng ta , đã quá xa xôi.

Đời người nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì tốt biết bao.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện