Tần Dao đang mơ màng ngủ, đột nhiên xe ngựa chấn động khiến cô giật mình.
Tần Dao che miệng ngáp một cái, vươn tay vén rèm lên.
- Có chuyện gì vậy?
Một tên tử sĩ Vu Đan đứng gần đó cất tiếng trả lời.
- Hôm nay chúng ta sẽ tá túc ở đây, phiền quận chúa xuống xe.
Tần Dao nhìn màn đêm bên ngoài, cô đã ngủ lâu như vậy rồi sao? Bụng cũng đói đến sắp dán cả vào lưng rồi.
Tần Dao bước xuống, thản nhiên nói:
- Ta đói rồi.
Tên tử sĩ Vu Đan nhíu mày.
Từ khi vị quận chúa này xuất hiện, hắn cứ có ảo giác bản thân đang hầu hạ chủ tử chứ không phải là bắt cóc.
Nàng không sợ bọn họ thì cũng thôi đi, đã thế còn rất tự nhiên sai bảo.
Nhưng bên trên đã có căn dặn, chưa thật sự bất đắc dĩ thì đừng tổn thương nàng, vậy nên bọn họ chỉ có thể làm theo ý muốn của nàng.
Nếu nghĩ chiều hướng tích cực thì như vậy vẫn tốt hơn là khóc nháo la hét.
Tần Dao tắm rửa ăn uống xong, rất tự nhiên mà trèo lên giường ngủ.
Công việc quá thuận lợi cũng khiến tử sĩ Vu Đan nghi ngờ, đối với ban đêm lại càng đề cao cảnh giác.
Tần Dao nằm trên giường, bắt đầu suy nghĩ đến kế hoạch tiếp theo.
Bên ngoài có tiếng ồn ào, dường như đám tử sĩ Vu Đan gặp phải rắc rối gì đó.
Tần Dao vốn không muốn bận tâm, nhưng tiếng ồn ào khiến cô không thể tập trung được.
Tần Dao đẩy cửa ra, cất giọng buồn bực:
- Mấy vị đại ca, trời khuya lắm rồi đấy.
Có hoạt động gì thì làm ơn nhỏ tiếng dùm.
Một người trong số đó đứng dậy, lúc này Tần Dao mới nhìn kỹ có một kẻ đang đau đớn lăn lộn trên đất.
Có lẽ vì vậy mà bọn họ mới tụ tập ở đây.
Tần Dao nhìn cảnh tượng trước mắt, cất tiếng hỏi:
- Hắn làm sao vậy?
Kẻ vừa đứng lên không trả lời câu hỏi của cô, chỉ lạnh lùng nói:
- Làm phiền quận chúa là lỗi của chúng tôi.
Hiện tại mong cô hãy nhanh về phòng, những chuyện không liên quan tốt nhất đừng hỏi.
Tần Dao cũng không phải kẻ tò mò, quay đầu rời đi mà không hỏi thêm gì nữa.
Ngày hôm sau, Tần Dao bị đám Vu Đan đó trói tay chân.
Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì ngay đến mắt và miệng cũng bị bịt kín.
Tần Dao cũng không hoảng loạn, mặc kệ bọn chúng muốn đưa đi đâu thì đưa.
Cho dù không nhìn ra, nhưng cô có thể khẳng định mình đang nằm trên tấm thảm rơm khô, đường thì xóc nảy khiến cô chóng mặt.
Biết tin Tần Dao bị bắt đi, Dạ Yến Thành đã chặn toàn bộ con đường đến Vu Đan lục soát.
Nhưng đã nhiều ngày, một chút manh mối cũng tìm không thấy.
Ngự thư phòng trong cung chướng khí mù mịt, A Lục hiện tại đã hối hận đến xanh cả ruột, đáng lý ra hắn không nên nghe theo lời Tần Dao, dù có liều mạng cũng phải bảo vệ cô an toàn.
Hiện giờ nhận ra bọn họ đã khinh địch thì cũng muộn.
Da Yến Thành nhìn dáng vẻ "kiến bò chảo nóng" của A Lục, cất giọng lạnh lẽo:
- Tạm thời phong tỏa tin tức, đừng để Huyền Nhi biết được chuyện này.
Một đám người như vậy, sao có thể không để lại dấu vết.
Tìm, tiếp tục tìm cho trẫm.
Thống lĩnh cấm quân nhận lệnh rời đi.
Thượng Lâm Uyên vẫn luôn trầm mặc bất ngờ lên tiếng:
- Ngay đến tình báo của Phụng Chi Lan cũng không có tin gì? Chẳng lẽ bọn chúng biết độn thổ sao? Hay thật ra vẫn còn ở đây?
Dạ Yến Thành lắc đầu, bọn họ muốn dùng Tần Dao để uy hiếp Dạ Huyền thì nhất định sẽ mang cô đến Vu Đan.
Hơn nữa tai mắt của hắn ở kinh thành rất nhiều, không thể một chút dấu vết cũng không có.
Đầu Thượng Lâm Uyên hơi đau nhức, hắn nghĩ nát óc cũng tìm không ra đáp án.
Nếu tình hình này còn tiếp diễn, đợi khi Tần Dao được đưa đến biên ải chỉ e lành ít dữ nhiều.
Nếu huynh đệ Tần Gia và Dạ Huyền vì an nguy của cô mà thỏa hiệp, thì ngự sử đài và cả đám tông thất chắc chắn sẽ cắn chặt không buông.
Còn nếu đại nghĩa diệt thân, vậy bao công sức của hắn xen như đổ sông đổ bể.
Dạ Huyền không có "vòng kim cô" là Tần Dao trấn áp, tương lai cái triều đình này sẽ máu chảy thành sông.
Hơn nữa chỉ có Tần Dao biết được bí mật của địa đồ, cô chết thì cái kho tàng kia chính thức bị chôn vùi vĩnh viễn.
Nhưng hắn cũng không thể phản bác cách làm của Tần Dao.
Cô không phải là khinh địch, chỉ là tình hình đó chỉ có thể làm vậy.
Hoặc là đổi cô cứu tính mạng A Lục và Thượng Quan Túc Phong.
Còn không thì cả ba cùng bị bắt.
Thượng Lâm Uyên đột nhiên sáng tỏ, đập bàn đứng dậy:
- Có lẽ ta đã biết quận