Chương 222: Oan gia ngõ hẹp
“,”“Nghe điện thoại.” Lục Kiến Nghi cúi đầu ghé vào tai cô, trong tiếng nói trầm thấp mang theo sự lạnh lẽo.
Cô rùng mình, nhấc điện thoại chọn kết nối.
“”Hiền Phương, em đến Long Minh rồi sao?””
“Vâng, đến trao đổi với khách hàng một chút về thiết kế của quầy chuyên doanh.”” Cô cố gắng hết sức để giữ giọng điệu bình tĩnh.
“”Những việc nhỏ nhặt như này để cấp dưới làm là được rồi, sao em phải tự mình đi làm gì cho khổ?”” Hứa Nhã Thanh thản nhiên nói, giống như chỉ đang tùy tiện đưa ra một câu hỏi, nhưng giọng điệu của anh ta có chút nặng nề, ẩn giấu hương vị của sự hoài nghi.
Kẻ có tật thì sẽ giật mình, Hoa Hiền Phương nghe vậy lập tức cảm thấy tim đập thình thịch đầy kinh hãi và rối loạn, cứ có cảm giác Hứa Nhã Thanh đã bắt đầu hoài nghi và muốn thử mình.
Cô nuốt nước bọt một cách dữ dội để co giãn nơi cổ họng đang siết chặt vì căng thẳng: “”Em…em định tiện đường ghé qua trường Y thăm em trai một chút.””
Đây là một cái cớ rất tốt để che giấu đi “”tội ác”” dưới ánh nắng mặt trời.
“”Biết ngay em sẽ không nhịn được mà trốn đi thăm Phi mà.””
Trong micro vang lên một tiếng cười khẽ, giống như anh ta đã có được câu trả lời cho mình, yên tâm không còn hoài nghi gì nữa.
Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm: “”Lâu lắm rồi không được gặp Phi, em suýt chút nữa thì không thể nhịn nổi mà chạy ra ngoài tìm em ấy.””
“Anh hiểu tâm tình của em, để anh tìm cách cho hai người gặp mặt, chuyện này cũng sẽ không kéo dài mãi như thế.”” Hứa Nhã Thanh an ủi nói.
“Cảm ơn anh, Thanh.” Cô trầm mặc nói.
Lục Kiến Nghi đứng ở bên cạnh nghe thấy những lời này, không nói gì, trong mắt hiện lên một chút châm chọc.
Quả nhiên là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, tật xấu ưa nói dối của Nhím nhỏ hết lần này tới lần khác vẫn không hề thay đổi.
Nói dối mà vẫn có thể mặt không đỏ, tim không đập, sắc mặt cũng bình tĩnh không chút gợn sóng.
Chỉ có điều anh không biết, trong tim Hoa Hiền Phương lúc này đã sớm bị thứ cảm giác áy náy và tội lỗi vặn xoắn đến không còn hình thù, như một dòng nước lũ cuồn cuộn lao tới đổ ập xuống, bao vây và khiến cô cảm thấy không thể nào thở nổi, như thể trên lưng đang cõng một cái giá chữ thập thật lớn.
“Cuối tuần anh sẽ trở về, nhớ em, bảo bối.”” Giọng Hứa Nhã Thanh lại vang lên, nhẹ nhàng và mềm mại như từng giọt nước khẽ rơi vào lòng.
Cô mím môi, thấp giọng trả lời: “”Em cũng nhớ anh.” Nói xong liền cúp điện thoại.
Những lời cuối cùng hai người nói với nhau khiến lông mày của Lục Kiến Nghi xoắn hết cả lại, lửa giận bùng cháy ngùn ngụt trong lòng.
“”Mẹ kiếp cô nhớ anh ta đến vậy hay sao?””
Hoa Hiền Phương có chút choáng váng, hít một hơi thật sâu: “”Anh ấy là chồng của tôi, chúng tôi đã chung sống cùng với nhau bốn năm, cho dù không có tình yêu thì vẫn còn tình thân. Tôi nhớ đến anh ấy là chuyện hoàn toàn bình thường.””
Giọng điệu nhẹ nhàng và thản nhiên của Hoa Hiền Phương càng như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Lục Kiến Nghi tức giận túm lấy bờ vai cô nói: “”Vậy suốt bốn năm qua, cô có từng nghĩ đến tôi không?””
Hoa Hiền Phương cụp mắt, hàng mi dày che khuất con ngươi đen hơi chớp: “”Chúng ta mới quen nhau được ba tháng.””
Gương mặt tuấn tú của Lục Kiến Nghi chẳng khác gì bị một cái gai sắc nhọn đâm thẳng vào, khiến nó vặn vẹo một cách đầy dữ tợn.
Đây chẳng phải là một cách nói khéo rằng cô chưa từng nhớ đến anh hay sao?
Lục Kiến Nghi choáng váng xây xẩm mặt mày như bị một cây gậy buồn bực giáng mạnh vào đầu, hốc mắt chua xót, bụng dạ hỗn loạn, cảm giác mất mát nặng nề đổ ập vào người như vừa rơi thẳng từ độ cao hàng trăm nghìn mét xuống mặt đất, ba hồn bảy vía tan nát.
“”Thậm chí em không hề nghĩ tới tôi dù chỉ một chút nào đúng không?””
Cô cắn môi, âm thanh vang lên như bị sóng biển đánh cho vỡ nát, vừa nhỏ bé lại mơ hồ: “”Tôi thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy bị anh tìm được, bắt trở về, như vậy có tính là nghĩ đến anh không?””
Khóe miệng Lục Kiến Nghi giật giật.
Đây không phải an ủi mà là đả kích, một đả kích như chém trái cây.
Khiến anh phải nhận lấy sát thương chí mạng trị giá một trăm ngàn điểm.
“”Hoa Hiền Phương, tôi sẽ khiến mỗi giấc mơ sau này của em mà có tôi đều trở thành một giấc mơ ngọt ngào chứ không phải ác mộng.””
Hoa Hiền Phương khẽ rung động, có chút ngơ ngác nhìn anh, giống như đang nhìn vào một câu hỏi hóc búa.
Chuyện này chẳng khác gì một nguyện ước viển vông, không, là nguyện ước gần như không thể đạt được.
Anh chính là một ma vương, một ma vương với bản tính ngang ngược và độc đoán, thường xuyên tra tấn hành hạ cô, sự dịu dàng chỉ thoáng qua như đóa phù dung sớm nở tối tàn, làm sao