???? Edit: Miahem
Xem phim xong, Cố Nhạc Nhiên nói rằng sẽ dẫn anh đi ăn mì trộn tương rất ngon.
Trên đường đi đến quán mì, Lục Trạch Vũ đề ra hai yêu cầu.
Thứ nhất, xếp hàng, không ăn;
Thứ hai, hoàn cảnh quá kém, không ăn.
Kết quả là ngay khi bọn họ dừng trước tiệm mì, người phục vụ đã ném cho anh một tờ giấy, "Ở bên ngoài chờ, kêu tới số thì vào bàn."
Lục Trạch Vũ quay sang nói với Cố Nhạc Nhiên, "Tôi đi đây."
Cô vươn đôi chân ngắn ngủn ra ngăn cản anh, "Nhiều người xếp hàng như vậy chứng tỏ là rất ngon, hơn nữa phía trước chỉ có mấy số thôi.
Chúng ta ngồi chờ một chút là tới rồi".
Lục Trạch Vũ nhìn cái ghế nhựa dính đầy dầu mỡ không khỏi cau mày, "Tôi đứng đợi."
Ai ngờ đợi nửa giờ mới có thể vào bàn.
Quán diện tích nhỏ nhưng lại đông khách, nên việc tìm chỗ ngồi cũng khó.
Lục Trạch Vũ còn ghét bỏ chén đũa trên bàn chưa thu dọn, giây tiếp theo đã bị người khác đoạt mất chỗ ngồi.
Cuối cùng, anh phải tranh bàn với một cặp vợ chồng trẻ, mới miễn cưỡng giành được hai ghế.
Cô cười nói: "Kỹ năng sinh tồn của chú so với những người nghèo về cơ bản là con số không"
Anh đang lau sạch một đôi đũa, "Cho nên đành phải làm kẻ có tiền."
Hai tô mì trộn tương được bưng lên cùng với hai chai Vương Lão Cát*.
Cố Nhạc Nhiên lấy khăn giấy giúp Lục Trạch Vũ lau miệng lon rồi mơi đưa cho anh.
(* thương hiệu trà sâm giải nhiệt)
Thời điểm đứng xếp hàng đã rất khát, Lục Trạch Vũ một hơi uống hết nửa chai, lúc này mới cầm lấy đũa, gắp một miếng mì sợi, lịch sự nhã nhặn mà cắn vào miệng.
"Mì này không phải ăn như vậy," cô cầm lấy đôi đũa trong tay anh đảo đều rau và sốt tương xào, sau đó trả lại cho anh, "Nhất định phải trộn đều trước khi ăn mới ngon."
Anh bán tín bán nghi mà gắp một đữa mì lên, cô nhìn theo mà sốt ruột, "Gắp nhiều một chút ăn mới có hương vị!"
Vợ chồng ngồi đối diện cùng bàn, nhìn Cố Nhạc Nhiên cùng Lục Trạch Vũ biểu diễn, người chồng ghen tị nói với vợ: "Vợ ơi, nhìn bạn gái của anh ấy đi, nếu em có thể chiều anh như cô ấy thì anh chết cũng không hối tiếc."
Cô vợ giẫm lên chân anh dưới gầm bàn, "Nếu anh đẹp trai được vậy, tôi chiều anh vô điều kiện".
Lục Trạch Vũ đang ăn ngon lành đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía người phụ nữ đối diện, nói: "Này, cô giẫm lên chân tôi."
Trên đường trở về, cô hỏi anh: "Thế nào, hương vị rất tuyệt đúng không?"
"Tàm tạm."
"Tàm tạm mà đem tô của cháu ăn hết sao? Mạnh miệng."
Lục Trạch Vũ nhéo lỗ tai nhỏ của cô, "Tôi phát hiện cháu hiện tại thật không biết lớn nhỏ."
Trên đường về, hai người đi ngang qua khu chợ đêm nhộn nhịp tấp nập, trên quầy hàng có một bà lão bán giày vải thủ công, trông hơi tội nghiệp, vì vậy Cố Nhạc Nhiên liền mua hai đôi rồi nói với Lục Trạch Vũ: "Đừng nhìn vẻ ngoài mộc mạc của những đôi giày vải này mà chê bai.
Nó mang vào thật sự rất thoải mái còn thoáng khí và thấm mồ hôi, đồng thời cũng có thể làm giảm lo lắng và trầm cảm, vì vậy để cháu tặng chú một đôi.
"
"Biết tôi mang cỡ bao nhiêu không?"
"Đương nhiên biết."
Trong chợ đêm rất đông người, bộ dáng tiêu soái của Lục Trạch Vũ như bước đi trên thảm đỏ, thực dễ dàng khiến người ta muốn giẫm lên chân rớt tiền để cướp mà.
Vì vậy cô đi bên ngoài muốn bảo vệ anh, đáng tiếc dáng người có hạn, một người đi ngang vô tình đụng trúng cô một cái cùng khiến cô lảo đảo.
Lục Trạch Vũ đưa tay ôm lấy cô, đổi bên, để Cố Nhạc Nhiên đi bên trong, "Đừng luôn nghĩ làm sao để bảo vệ người khác, trước tiên hãy quan tâm đến bản thân."
Cô cười "hắc hắc" rồi vòng qua cánh tay anh.
Lục Trạch Vũ giãy giụa một chút, không thoát ra được, lại không muốn ở ngoài đường mà lôi lôi kéo kéo vì vậy liền mặc kệ cô ôm.
Khi gần đến bãi đậu xe, mới phát hiện không biết từ khi nào, cô kéo cánh tay anh đã biến thành nắm tay anh, mà còn là loại mười ngón tay đan