Nghe hắn nói vậy, Lãnh Di Mạt không hiểu gì liền che miệng hốt hoảng, trợn tròn mắt nhìn hắn.
Thấy cô như vậy nên Tả Bân mới nói tiếp, thái độ vẫn dửng dưng, bình thản như cũ.
- Đối với anh thì chúng có thể miễn cưỡng gọi là có ơn, nhưng anh chính là kẻ thù của chúng.
Lãnh Di Mạt mới bắt đầu thấy tò mò về lí do, có vẻ như phía sau đó là một câu chuyện tồi tệ mà hắn đã trải qua.
Tả Bân ngồi tựa vào tảng đá, hoài niệm về chuyện xảy ra hơn hai mươi năm trước, dáng vẻ bất cần nói với cô.
- Hơn hai mươi năm trước, có một lần anh bị truy sát và phải chạy vào trong rừng.
Bị vây nhốt trong nơi lạnh lẽo, đáng sợ đó hơn ba ngày ba đêm, anh đã đói đến sắp không còn ý thức.
Chính vào lúc đó thì anh nhìn thấy một con rắn dưới chân, ban đầu anh còn có chút do dự, nhưng sau đó vì để có thể được sống nên anh đã bắt nó và ăn sống.
- Có lẽ vì đánh hơi được mùi của kẻ địch nên rất nhiều con rắn khác đã tìm tới.
Đến bao nhiêu con thì anh đều ăn hết bao nhiêu con.
Chúng càng lúc càng đông, anh phải giết hết chúng thì mới có thể sống sót được.1
Đoạn ký ức u ám và đen tối nhất đó giống như một chất kịch độc đã ngấm vào trong máu của Tả Bân.
Khu rừng hôm đó cũng ngột ngạt và lạnh lẽo như vậy, mùi máu tanh tưởi của những con rắn rải xung quanh, hòn đá trên tay hắn đã dính đầy máu nhưng vẫn không thể ngừng lại việc đập nát đầu từng con rắn vây xung quanh.
Đã có lúc hắn muốn gục ngã và buông xuôi, nhưng nghĩ đến cảnh cha mẹ và em gái chết dưới tay của Lãnh Di Tu thì ý chí sống sót để quay lại trả thù càng lớn dần, hắn dồn hết mọi thù hận, phẫn uất trong lòng vào những con rắn này, đánh đến khi không còn con nào dám đến nữa.
Hắn nhặt từng con rắn vừa chết, cứ như vậy mà nuốt xuống, cảm giác so với lúc tận mắt nhìn thấy cả nhà đều chết hết trước mặt mà lại không thể làm gì còn đáng sợ hơn.
- Cho nên...anh nói vì chúng có thể ngửi được mùi đồng loại trên người anh nên sẽ trả thù sao?
Tả Bân nghe tiếng cô hỏi liền định thần lại, quay sang nhìn cô, còn bất giác mà hỏi cô một câu.
- Sao vậy? Em cũng ngửi thấy sao? Có phải rất tanh không?
Bị hắn hỏi như vậy, Lãnh Di Mạt lại mơ hồ không hiểu gì, còn bĩu môi bất mãn.
- Nói linh tinh gì vậy? Tôi đâu phải rắn.
Ánh mắt Tả Bân vẫn không dời khỏi người cô.
Cô đương nhiên không biết những gì mà hắn đã phải trải qua đó, chính là nhờ cha cô, Lãnh Di Tu ban cho.
Và ý chí báo thù giúp hắn sống sót chính là để giết Lãnh Di Tu, nhưng kế hoạch phục thù hai mươi năm của hắn cuối cùng lại không thể thực hiện được, đến giây phút cuối cùng, hắn đã mềm lòng mà không biết là bản thân sớm đã yêu cô.
Nhưng điều này, cô tuyệt đối không được phép biết, hắn không muốn cô cũng phải đau đớn như hắn, một mình hắn chịu đựng là đủ rồi.
Lãnh Di Mạt như chợt nhớ ra điều gì đó, vừa giơ chiếc vòng tay bạc hình rắn trên cổ tay mình lên vừa chỉ vào chiếc nhẫn trên ngón trỏ của người đàn ông rồi hỏi.
- Cho nên anh mới tự thiết kế chiếc nhẫn và vòng tay lấy biểu tượng rắn là để tưởng nhớ chúng từng làm thức ăn cho anh à?
Đánh tan suy nghĩ của cô, Tả Bân không chút biểu cảm gì mà điều chỉnh lại.
- Là chiến lợi phẩm.
Nhẫn và vòng tay đều không chỉ được đúc từ bạch kim mà chính là xương rắn bạch kim hỗn hợp.
Nghe hắn nói xong, Lãnh Di Mạt càng há hốc mồm một cách khó tin, nhìn lại chiếc vòng tay đang đeo, ánh mắt sợ sệt nhìn lại cửa hang vừa nãy bị Tả Bân bịt lại.
- Anh, đúng là tên biến thái mà.
Vòng tay là xương rắn, vậy là chúng sẽ đuổi theo tôi sao? Không được, tôi muốn tháo ra.
Cô bắt đầu ăn vạ, đòi hắn tháo vòng tay ra cho mình, còn nhào tới đánh vào người hắn.
Tả Bân nhất thời không tự chủ được cảm giác trên cơ thể nên mới nhíu mày và rên một tiếng, vì vậy mà Lãnh Di Mạt liền nhận ra điểm bất thường, cô vội kéo áo của hắn xuống để kiểm tra.
- Anh bị thương rồi?
Đây chẳng phải bị thương trong lúc đưa cô chạy trốn sao? Nhìn vết thương bị đá nhọn cắt vào da của người đàn ông, trái tim của cô cũng như bị cắt vào.
Cô còn phải bắt giữ Tả Bân đang từ chối kiểm tra nữa.
- Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi.
- Anh ngồi yên đó cho tôi!
Loay hoay một hồi, cuối cùng Lãnh Di Mạt cũng tìm được thứ băng tạm cánh tay của hắn.
Cô đưa tay lên tháo khăn voan buộc tóc của mình xuống.
Mái tóc dài mượt chầm chậm được xõa ra, gương mặt xinh đẹp lại còn nghiêm túc nhìn