Đôi nam nữ tựa đầu vào nhau ngủ rất yên bình, nhưng hình như vì gặp ác mộng mà người đàn ông đang không ngừng lắc đầu hoảng sợ, trên trán còn đổ rất nhiều mồ hôi nữa, hai tay cũng siết chặt lại, miệng thì lẩm bẩm mấy chữ.
- Đừng đi mà....đừng, đừng đi mà, Mạt Mạt, đừng bỏ anh lại, Mạt Mạt, Mạt Mạt, đừng đi, đừng đi mà.
Lãnh Di Mạt đang ngủ say đã bị tiếng nói mớ của người đàn ông bên cạnh đánh thức.
Cô giật mình nhìn hắn đang vật vã trong cơn ác mộng, vội lay hắn dậy.
- Tả Bân! Tả Bân, anh sao vậy?
Nhưng vừa nghe giọng của cô thì Tả Bân liền nắm chặt lấy tay của cô, miệng vẫn lặp đi lặp lại mấy chữ như cũ.
- Mạt Mạt, Mạt Mạt, đừng bỏ anh lại, đừng đi mà, Mạt Mạt, Mạt Mạt.
Hai vai Lãnh Di Mạt run lên bần bật, nghe từng tiếng gọi của hắn, trái tim của cô lại đau thắt từng cơn, rất muốn òa khóc thật lớn.
Lần này cô không gọi hắn dậy nữa mà dịu dàng dỗ hắn ngủ yên, hai tay nắm chặt bàn tay của hắn.
- Tôi ở đây, tôi ở đây.
Rốt cuộc, cô cũng không nhịn được nữa, hai hàng nước mắt thi nhau chảy xuống nhiều hơn mưa, chẳng mấy chốc đã rơi đầy mặt.
Cô tự hỏi ông trời, sao số phận lại đẩy bọn họ vào mối tình ngang trái như vậy chứ, tại sao ngay cả người mình yêu mà cô cũng không thể ở bên cạnh? Nếu như giữa cô và hắn không tồn tại những thù hận kia thì đã không đến nông nổi này rồi.
Tả Bân đã không còn mơ thấy ác mộng nữa nên mới ngủ yên, nhưng tư thế nắm tay của hai người vẫn duy trì như vậy.
Lãnh Di Mạt điều chỉnh lại một chút, cô rút một bàn tay để đặt lên khuôn mặt đẹp như tạc tượng của người đàn ông, ghé sát mặt bên tai hắn rồi nói.
- Tả Bân, nếu có kiếp sau, chúng ta nhất định phải gặp lại để đi tiếp quãng đời chưa đi qua.
Anh không phải thủ lĩnh Xích Bang, tôi cũng không phải tiểu thư Xích Bang nữa.
Chúng ta hãy gặp nhau như những người bình thường khác, bên nhau đến cuối đời.
Nói xong, cô từ từ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt đôi môi run rẩy kề bên môi của người đàn ông, chầm chậm hôn hắn thật lâu, nước mắt trên mặt cô cũng dính vào da của hắn.
Cô lùi nhẹ lại, nhìn thật kỹ gương mặt này, trái tim đã vỡ nát thành từng mảnh, đau đớn đến đứt từng khúc ruột.
- Chú Bân, kiếp sau nhất định phải đến tìm em đấy.
Em sẽ thật xinh đẹp và gả cho chú.
Cô chợt nhớ ra là lâu lắm rồi, cô không còn gọi hắn như vậy nữa.
Đây có lẽ là lần cuối cùng cô gọi hắn bằng cái tên thân thuộc này.
Nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực của người đàn ông, đôi mắt ngập nước của Lãnh Di Mạt vô hồn nhìn về một phía, nghẹn ngào nói ra mấy chữ đã chôn chặt trong lòng suốt ba năm qua.
- Chú Bân, em yêu chú.
Màn đêm rồi cũng sẽ tan đi và một ngày mới sẽ bắt đầu.
Ở một nơi nào đó, cô chỉ có thể nguyện cầu người mình yêu có thể sống thật hạnh phúc và có thể quên cô đi.
..
Sáng hôm sau, không còn phát hiện có dấu vết càn quét xung quanh nữa nên Tả Bân và Lãnh Di Mạt đã có thể đi theo con đường tìm được tối qua để thoát ra khỏi rừng.
Hai người đi không lâu thì đúng là đã lên được đường quốc lộ.
Tả Bân kiểm tra lại điện thoại và gửi lại định vị hiện tại cho Hầu Tử, sau đó thì tạm thời đứng đợi xem thử tình hình xung quanh.
Trong lúc chờ đợi, hắn vẫn còn nhớ một chuyện quan trọng nhất, vừa quay sang nhìn Lãnh Di Mạt liền hỏi.
- Mạt Mạt, thời hạn bảy ngày đã hết rồi, có phải em nên cho anh câu trả lời rồi không?
Nhìn gương mặt đầy hy vọng của người đàn ông, Lãnh Di Mạt thực sự không có can đảm nói ra quyết định trong lòng mình.
Chỉ nhìn hắn như vậy thôi, nghĩ đến lúc hắn nghe được đáp án của cô thì trái tim của cô lại bắt đầu vỡ vụn.
- Tôi, tôi.....
- Cẩn thận!
Pằng!
- Tả Bân!
Pằng!
Khi Lãnh Di Mạt còn chưa đưa ra được câu trả lời thì một chuyện khác lại xảy đến.
Chỉ thấy Tả Bân vừa hét lớn lên và kéo cô xoay một vòng, đồng thời cũng ngã quỵ xuống, còn tiếng súng thì vẫn vang lên liên tục từ ba hướng khác nhau.
Phát đạn vừa rồi là nhắm vào Lãnh Di Mạt nhưng Tả Bân đã ôm cô lại nên chắc chắn người trúng đạn chính là hắn.
Người đàn ông dù đã trúng một phát đạn sau lưng nhưng khi ngồi xuống vẫn ôm chặt Lãnh Di Mạt trong lòng, hắn sớm đã rút súng ra để bắn ngược kẻ địch, từng phát đạn đều nhắm vào bánh xe của chúng mà bóp cò.
Địa hình xung quanh đều trống trơn, không có một địa điểm ẩn nấp nào, cho nên Tả Bân chỉ còn có thể dùng thân mình bào vệ an toàn cho Lãnh Di Mạt.
Một tay hắn ôm chặt cô trong lòng, tay kia cầm súng chiến đấu với những những tên đang tấn công.
- Tả Bân! Anh mặc kệ tôi đi! Mau bỏ tay ra đi! Cứ như vậy anh sẽ bị thương nữa đấy.
Mặc kệ nữ nhân trong ngực có kêu gào thế nào đi nữa thì Tả Bân vẫn nhất quyết ôm chặt cô không buông, vừa