“Hả?”
“Người nào cũng đều muốn giúp?”
“Ừm… Ngay từ đầu cô ấy có lẽ không như thế này.
Mộc Nhã nói rằng cô ấy là một người rất tốt… Chỉ là bởi vì cô ấy đã trải qua nhiều chuyện nên mới trở nên cực đoan như vậy.
Phí Dương có lẽ cũng chỉ muốn bảo.
vệ cô ấy… “
“Còn em thì sao? Em đáng bị người ta ghét bỏ, bị người ta chất vấn, bị người ta tỏ vẻ hung dữ, là đáng đời đúng không?”
“Anh sẽ không quan tâm những người kia, anh chỉ biết là trên đời này ngoại trừ anh và mẹ em ra, không ai có thể dùng loại giọng điệu kia nói chuyện với em, cho dù là anh…… Anh cũng sẽ khắc phục, không hung dữ với em cũng sẽ không bảo em cút hay đuổi em đi”
Hốc mắt của Tô Noãn Tâm không khỏi chua sót, đi qua ôm lấy eo của anh nói: “Chú em biết sai rồi.
”
“Không cho phép khóc.
”
Tô Noãn Tâm hít mũi một cái nói: “Sau này em sẽ không xen vào việc của người khác nữa, người mặt nóng dán người mông lạnh”
“Ừm, đi tắm rửa đi”
Cơn tức giận của Lệ Minh Viễn không phải tự dưng mà có nếu không có lửa thì làm sao có khói bốc lên.
Người mà đến cả anh cũng không nỡ hung dữ quát mắng, người khác có tư cách gì chứ?
Hơn nữa lúc đó trong lòng cô nhóc này còn có ý định muốn đi giúp đỡ người ta.
Cô nhóc này lương thiện như vậy, dựa vào cái gì đối xử với cô ấy như thế?
Bọn họ xứng sao?
Lệ Minh Viễn cười mỉa mai, đi vào phòng bếp đun nước nóng.
Ðun nước không giống xào rau không cần khống chế độ lửa.
Tô Noãn Tâm vẫn luôn quấn quýt ở bên cạnh anh, ở sát gần anh.
Cô có cảm giác ở trong mắt của chú cô chính là một bảo bối.
Cô yên lặng ngồi