Sở Ấu Cơ tỉnh lại, phát hiện vị trí bên cạnh đã trống không, nhưng trong lồng ngực vẫn rất ấm áp ----------- là gối ôm.
Mỗi lần đều là như vậy ........
Rất khó nhớ nổi Cung Thanh Hạ bao nhiêu lần treo đầu dê bán thịt chó, bản thân nàng cũng không phát hiện ra, động tác hẳn vô cùng ôn nhu như đối xử với mèo con đang ngủ say vậy ..........
Khóe môi Sở Ấu Cơ chậm rãi nở ra hai bên, ý cưới nhẹ nhàng lưu động trong đôi mắt.
Cách đó không xa có lò sưởi bằng củi đang cháy bập bùng, không ngừng tỏa ra nhiệt khí ấm áp.
Ồ, lò lửa này được nhen lên từ lúc nào ?
Sở Ấu Cơ khẽ hất lông mày, miệng chu ra --------- mỗi khi nàng chăm chú suy nghĩ gì đó sẽ vô ý làm thành dáng vẻ này, vô cùng đáng yêu.
Cung Thanh Hạ cũng thường thất thần vì dáng vẻ đó, nhưng chính bản thân Sở Ấu Cơ cũng không biết.
Rõ ràng tối ngày hôm qua không nhen lửa lò sưởi.......
Sở Ấu Cơ nghiêng đầu. Dáng vẻ lại càng đáng yêu.
Mây đen giăng kín ngoài cửa sổ, trời đang mưa, hạt mưa rất lớn, nhưng không nhanh vì không có gió.
Lan can sơn màu trắng không nhiễm một hạt bụi, nối dài về phía cầu nhỏ, xa xa nhìn thấy bóng người thanh lệ cao gầy đi tới, hai tay cầm theo hai túi nguyên liệu nấu ăn rất lớn --------- vì trong nhà có đứa bé không mời mà đến kia, sáng sớm nay nàng lái xe vào thị trấn, càn quét một vòng siêu thị, đại khái khải hoàn trở về.
Khi ra cửa mưa cũng bắt đầu rơi, nàng đương nhiên mang theo ô, có điều khi trở về thì hai tay xách hai túi vô cùng cồng kềnh, không cách nào cầm ô, chỉ có thể đôi mũ banh tô lên đầu, chí ít không để tóc bị ướt che hết tầm mắt.
Khi về đến nhà phát hiện áo khoác đã ướt đẫm, ngay cả sơ mi cùng áo len bên trong cũng ướt, liền tắm nước nóng, thay quần áo mới, lên lầu xem vị khách không mời mà đến kia tỉnh chưa, đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy đứa bé mặc quần áo ngủ, đang ngồi trước lò sưởi nói điện thoại.
Là biên tập gọi điện tới. Hai người hàn huyên một thời gian rồi.
Khuôn mặt Sở Ấu Cơ hồng hồng, "Vì lẽ đó ngày hôm qua bảo cô gác điện thoại là có lý do a, tôi còn tưởng rằng ........."
"Ừ, là tôi quên không nạp tiền điện thoại, vừa vặn lúc đó có việc trong nhà, xử lý xong cũng là đêm khuya rồi, vì vậy không gọi lại cho cô."
"Là vậy sao ?"
"Đúng vậy." Biên tập hắng giọng một cái, nói tiếp, "Coi như cô ở nước ngoài nghỉ phép cũng không thể ngưng truyện a, không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ, để có được lượng độc giả như bây giờ không dễ dàng chút nào, nên cố gắng hết sức."
"....... Được rồi, tôi sẽ cố gắng."
Biên tập mỉm cười gác điện thoại.
Khuôn mặt Sở Ấu Cơ vẫn bừng bừng như cũ, hồi tưởng lại tối ngày hôm qua, thẹn thùng lấy tay che mặt.
Cung Thanh Hạ nghe đại khái xong, cũng không tiến vào phòng ngủ, mà trở lại phòng bếp, chuẩn bị bữa sáng đơn giản: bánh mì + sữa bò.
Sau đó đứng ở dưới lầu gọi, "Ấu Cơ ! Ăn sáng !"
Sở Ấu Cơ mặc quần áo ngủ chạy xuống, Cung Thanh Hạ liếc nàng một cái, Sở Ấu Cơ không khỏi cúi đầu nhìn lại mình một phen ------- cài sai khuy áo sao ? Tỷ tỷ sao lại nhìn mình như vậy ? Nhưng không phát hiện điều gì bất ổn, liền nghi hoặc mơ hồ đi rửa mặt, cho đến khi ra khỏi phòng tắm lập tức có làn sóng ấm áp vây quanh ------- Cung Thanh Hạ lên lầu lấy áo khoác dày khoác lên người cho nàng.
"Em mà ốm ở đây thì thật phiền toái." Ngữ khí lạnh lùng.
Sở Ấu Cơ mặc áo khoác vào, cố gắng nhịn cười.
Tỷ tỷ mãi mãi là người như vậy ........ Đáng yêu !
Kết quả, bữa sáng đơn giản nhất cũng ăn hết sức ngon lành.
Ăn xong điểm tâm, đứa bé xung phong đi rửa bát đĩa ---------- vì căn bản không nhiều bát đĩa cho lắm, bất ngờ phát hiện trong nhà bếp có hai túi nguyên liệu nấu ăn rất lớn, có trứng cá muối, tương hoa quả, gia vị, còn có rau dưa, nấm, thịt hươu, thịt thỏ, lạc xưởng ..... không thiếu gì cả.
"Oa ! Nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy !"
"Ạch, mỗi khi tuyết rơi nuốt chửng thôn nhỏ, người ở đây đều không bước chân ra khỏi cửa, chớ đừng nói chi là mưa dầm như vậy."
"Là vậy sao ?" Sở ấu Cơ theo ý của Cung Thanh Hạ nói tiếp, "Quả thực nên chuẩn bị đủ lương thực trong nhà." Lặng thinh không đề cập tới việc trước Cung Thanh Hạ từng nói: 'Mỗi ngày chỉ ăn bánh mì cùng sữa bò' ------ nếu như nàng không đến đây, tuyệt đối là sự thực.
Hai người đồng thời động thủ, phân loại lại nguyên liệu bỏ vào trạm bếp cùng tủ lạnh.
"Kỳ thực trời lạnh như thế này, nấu chút đồ ăn trong nhà cũng không tệ, tỷ tỷ thấy thế nào ?"
"Ạch, tôi cũng không cản em xuống bếp, nhưng đừng phá tan nhà bếp tôi ra là được, nếu không tôi bắt em bồi thường ngàn lần."
Sở Ấu Cơ thở ra một hơi, "Vẫn còn may không phải đem em ném ra ngoài."
Cung Thanh Hạ nhíu mày, "Cũng không loại trừ khả năng này."
Tỷ tỷ thật sự bỏ được sao ? Sở Ấu Cơ cười cười.
Làm ra vẻ mặt bình thản, chồm hỗm ngồi trên đất thu dọn nguyên liệu nấu ăn, Cung Thanh Hạ không biết làm sao, đứng dậy huých khuỷu tay đẩy đứa bé một cái, đứa bé không kịp đề phòng, đặt mông ngồi xuống sàn nhà, lúc ngẩng đầu nhìn, Cung Thanh Hạ đã nghênh ngang rời đi, chỉ để lại cho nàng bóng lưng lạnh lùng.
Cân nhắc đến việc vừa ăn sáng xong, Sở Ấu Cơ vẫn chưa lập tức nấu bữa trưa, mà đi từng phòng tìm Cung Thanh Hạ ------- một lúc lâu không nhìn thấy Cung Thanh Hạ, trong lòng không khỏi hốt hoảng.
Cuối cùng tìm thấy bóng dáng người mình yêu trong phòng ngủ.
Trước lò sưởi dải ra một