Sở Ấu Cơ ngồi trước laptop sáng tác truyện.
Ngoài cửa sổ, mây đen giăng kín bầu trời, gió lạnh kết hợp với mưa nặng hạt như muốn tàn phá thôn nhỏ.
Theo lý thuyết, thời tiết như vậy rất dễ ảnh hưởng tới tâm tình người sáng tác, nhưng Sở Ấu Cơ lúc này lại dạt dào văn chương, ngón tay nhỏ bay lượn trên bàn phím, gõ xuống một câu lại một câu như nước chảy mây trôi.
Ánh mắt nhìn màn hình máy tính lâu cũng có chút cảm giác khó chịu, mỗi lúc như vậy, Sở Ấu Cơ liền quay đầu nhìn về phía bóng dáng thanh lệ đang ngủ say bên lò sưởi, ý cười liền nhẹ nhàng nở trên môi, đôi mắt bất tri bất giác nổi lên làn sóng ôn nhu.
Thu lại tầm mắt, lại lần nữa đối diện với màn hình máy tính, ngón tay "Lạch cạch lạch cạch' nhảy nhót trên bàn phím, rất có tài văn chương.
Cung Thanh Hạ lúc này chậm rãi mở mắt, nhìn về phía Sở Ấu Cơ đang ngồi trước cửa sổ.
Nàng kỳ thực vẫn chưa ngủ, vẫn luôn thanh tỉnh.
Mỗi lần tầm mắt Ấu Cơ đưa tới, nàng liền nhắm mắt lại, đến khi tầm mắt kia rời đi, nàng liền chậm rãi mở mắt ra.
Đứa bé cũng không quay lưng về phía nàng, mà ngồi chếch đi một chút, ước chừng là sợ nàng tỉnh lại nhìn thấy nội dung trên laptop kia, nhất định là như vậy.
Đứa bé này đến tột cùng là đang sáng tác cái gì ? Sao lại sợ mình nhìn thấy đến vậy ?
Nghi vấn này tồn tại trong lòng Cung Thanh Hạ rất lâu rồi.
Trong nước, thành phố B.
Đường Tuyết Nhu lái xe rất nhanh, tay nắm vô lăng có chút run.
Xe của nàng đang bị theo dõi.
Tuy rằng nghề luật sư bị coi là nghề tội nhân, nhưng nàng có một linh cảm, lần này bị theo dõi không liên quan đến nghề nghiệp của nàng, mà liên quan đến một vụ đang điều tra ---------- tai nạn trên không của Sở thị.
"Két ! ------"
Đang là lúc tuyết rơi, mặt đường rất trơn, Đường Tuyết Nhu vì đang căng thẳng nên không chú ý đèn đỏ phía trước, không thể không phanh xe khẩn cấp.
Trên thực tế, tình huống thế này không phải là lần đầu tiên xảy ra.
Vừa nãy, ngay trên giao lộ này, xe của nàng từng tông vào đuôi xe phía trước, phanh xe của nàng phát ra âm thanh chói tai.
Nếu như có Thanh Hạ bên cạnh thì tốt rồi, dựa vào kỹ thuật lái xe hơn người của cô ấy, dù là xe gì cũng sẽ bị bỏ lại ...... Thanh Hạ, nếu như có cô cùng tôi song kiếm hợp bích, nhất định đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.........
Nghĩ như vậy, tâm tình Đường Tuyết Nhu nhộn nhạo một hồi, nhất thời thả lỏng hơn rất nhiều.
Thế nhưng, đèn xanh vừa sáng lên, xe của nàng vừa đi chưa được bao xa, liền bị một chiếc xe màu đỏ im lìm từ trong góc tối lao ra, vẽ thành đường cong chữ S vượt qua, sau đó chuyển hướng 90 độ, làm cho thân xe chắn ngang trước đường của nàng.
Chỉ lát nữa là đụng phải xe đối phương, Đường Tuyết Nhu đột nhiên đạp phanh xe lại, hạ cửa kính xe xuống, hét lên với tài xế xe đỏ kia, "Cô có muốn sống nữa không ?" Câu nói này có hai hàm ý, một là 'Nếu như tôi không phanh kịp lại, tôi với cô đã sớm đồng quy vu tận* rồi', hai là 'tôi hiện tại đang bị người theo dõi, không thoát được có khi một phát súng bể đầu, khuyên cô tốt nhất đừng dính líu đến tôi' ---------- không sai, chiếc xe nằm ngang phía trước không giống như chiếc xe màu đen đang theo dõi nàng, mà chính là chiếc xe vừa nãy bị nàng tông vào đuôi xe, lúc đó tài xế hùng hùng hổ hổ đuổi theo nàng, nàng bởi vì đang có truy binh đuổi theo, vẫn chưa dư tinh lực để ý.
(Chú thích: Đồng quy vu tận* = chết chung.)
"Đụng phải xe tôi chưa bồi thường thì thôi, ngay cả câu xin lỗi cũng không nói, cô thật là người không hiểu lễ phép a !"
Đối phương một bên châm biếm, một bên bật đèn trong xe lên.
............ Khuôn mặt này xem ra rất quen, thật giống như đã gặp ở đâu rồi ?
Khi đèn xe đỏ kia bật sáng, lông mày Đường Tuyết Nhu hơi nhíu lại, cố gắng tìm tòi trong ký ức.
Đối phương mở cửa xe, đi tới cửa kính xe nàng, hai tay ôm ngực, hất cằm lên, "Hiện tại bị tôi bắt tại trận, cô định làm thế nào ?"
Cái gì gọi là bắt tại trận ? Người này thật sự là .......
Đường Tuyết Nhu nhất thời không tìm được từ hình dung, tức giận đến nở nụ cười, đơn giản ngoẹo cổ hỏi, "Vậy cô nói bây giờ nên làm thế nào ?"
Không nghĩ tới đối phương khẽ mở môi đỏ, "Theo tôi đi uống cafe, thế nào ?"
"............... Cô không phải đang nói đùa chứ ?"
Đối phương 1 tay khoát lên xe nàng, một tay chống nạnh nói, "Tôi đang nghiêm túc đến nỗi không thể nghiêm túc hơn."
Thôn nhỏ ở Hà Lan.
Sở Ấu Cơ hoàn thành chương mới xong, khép laptop lại, quay đầu nhìn về phía Cung Thanh Hạ, phát hiện nàng đang một tay nâng quai hàm, một tay lật quyển sách sáng nay đọc, không khỏi cười nói, "Tỷ tỷ tỉnh rồi ?"
"Đã sớm tỉnh rồi." Ngữ khí nhàn nhạt, ý tứ sâu xa.
Sở Ấu Cơ đi tới bên cạnh Cung Thanh Hạ, ngồi xuống, ngón tay nhẹ nhàng quấn quýt lấy tóc đen rải rác trên thảm lông cừu, "Buổi tối chúng ta ăn gì ?" Vui vẻ cười nói với Cung Thanh Hạ, hoàn toàn không ngại ngùng gì với cử chỉ thân mật mờ ám này.
Cung Thanh Hạ lật qua một trang sách, "Em thích làm gì thì làm."
Sở Ấu Cơ, "........" Ngón tay đang mân mê tóc dài của Cung Thanh Hạ, không nhanh không chậm di chuyển đến tóc mai của nàng, ánh mắt rơi vào thùy tai trắng nõn của Cung Thanh Hạ, một lát, nuốt xuống một ngụm nước miếng, dời ánh mắt, ngón tay cũng rời khỏi tóc của Cung Thanh Hạ.
Cung Thanh Hạ hắng giọng một cái, dường như cổ họng đang có gì chặn lại, lại hít hít mũi, dường như lỗ mũi không thông, nhưng không nói lời nào.
Sở Ấu Cơ đứng lên, "Em muốn đi ra ngoài một chút."
"..................... Tôi đại khái từng nói với em, em mà bị ốm sẽ rất phiền phức."
Sở Ấu Cơ mỉm cười, "Em không mảnh mai như tỷ tưởng tượng." Hi vọng gió lạnh có thể đóng băng khô nóng trong người.
"Em không nghe lời tôi phải không ?" Lúc Sở Ấu Cơ mở cửa phòng ngủ ra, giọng nói lạnh lùng