Thiên Bình đã thông báo khách sạn trang trí lại căn phòng, nến được đặt theo một hàng dài, cánh hoa xếp thành trái tim, trên bàn có hoa nến, bánh kem hai tầng cũng bày sẵn.
Hai người về đến phòng là 11h30, mở cửa bước vào cô bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
“Em vào chuẩn bị một lát.
” Nói xong chạy nhanh về phòng đóng cửa lại, cô đưa tay lên ngực cảm nhận tim đập rất nhanh, hít một hơi rồi đến tủ lấy một chiếc đầm màu trắng dài qua gối dáng xoè mặc vào, tóc xoăn xoã ra sau, cô trang điểm nhẹ nhàng, kẹp thêm chiếc kẹp hình bông hoa trên tóc trông cứ như một công chúa bước ra từ những câu chuyện cổ tích.
Ra ngoài thấy anh đã thay tây trang lịch lãm, trên tay vẫn mang chiếc đồng hồ cô tặng, từ lúc cô tặng anh vẫn luôn mang nó.
Cô bất giác bật cười rạng rỡ.
“Em có cảm giác như anh đang chuẩn bị cầu hôn đấy.
”
“Nếu được vậy, anh sẽ rất hạnh phúc.
”
“Chỉ là sinh nhật thôi mà, anh phô trương như vậy em rất xấu hổ.
”
Anh đi đến đặt nến nhỏ lên bánh kem, hôm nay là sinh nhật 21 tuổi của cô, rồi đi đến tắt điện, đồng hồ cũng vừa chỉ điểm 0h.
“Em ước đi rồi thổi nến.
”
Cô đi đến nhìn vào bánh kem rồi chắp tay lên nhắm mắt để ước nguyện, một lát sau mở mắt ra, cúi đầu thổi nến.
“Chúc mừng sinh nhật, nếu có thể anh hy vọng em lớn nhanh một chút, mau ra trường càng tốt.
”
“Sao lại chúc như vậy chứ.
”
Anh ôm bó hoa đặt vào tay cô rồi đưa đến một hộp quà được gói xinh xắn.
“Mở ra đi.
”
Cô mở ra bên trong là một chiếc vòng tay xinh đẹp tinh tế, trên bề mặt được gắn những viên kim cương được xếp thành hình bông hoa.
“Cảm ơn, em rất thích.
”
“Để anh giúp em.
”
Anh lấy chiếc vòng đeo lên tay cô, bàn tay trắng nõn tinh tế mang vào càng thêm sáng chói, anh đưa tay cô lên môi đặt xuống một nụ hôn.
Anh đã tìm hiểu qua, tặng vòng tay cho bạn gái nó thể hiện tình yêu bền vững lâu dài, sâu sắc, giống như tình cảm của anh, muốn cùng cô trọn đời trọn kiếp hạnh phúc bên nhau.
“Có thể khiêu vũ cùng anh một bài chứ?” Anh làm tư thế mời lịch sự đưa tay ra.
Mộc Thanh vui vẻ đặt tay lên lòng bàn tay to lớn ấm áp, tay còn lại gác lên vai anh, anh đưa tay lên ôm nhẹ vòng eo nhỏ nhắn, hai người nhẹ nhàng khiêu vũ theo tiếng nhạc, anh kề vào tai cô nói nhỏ.
“Cảm ơn em đã xuất hiện bên đời anh.
”
Cô hơi nhột nên rụt về sau một chút.
“Không phải người nên cảm ơn là em sao?”
“Không, là anh.
” Anh kéo cô lại gần mình hơn, ôm chặt lấy eo cô.
“Anh yêu em.
”
Mộc Thanh xúc động, đôi mắt đỏ lên ướt ác nhìn anh.
“Em cũng vậy.
” Từ tình yêu đơn phương khi còn bé, đến nổi đau kiềm nén bao nhiêu năm qua, cuối cùng cô lại được ở bên anh, được nghe anh