Chuông Bạc Huyết Tế (Ma Tôn Nàng Vì Cái Gì Không Vui)

94: Đêm Tân Hôn


trước sau


"Nàng ở Duyên Yên các đừng gây chuyện thị phi, nếu cảm thấy buồn chán, ta có thể để Minh Dĩ Mạn đến chơi với nàng.

Nàng cũng không được tới trêu chọc môn phái khác, dù sao bọn họ vẫn luôn đần độn, vốn không phải là đối thủ của nàng."
Cố Kinh Mặc ôm mặt, trợn tròn mắt.
Cuộc sống sau này, dường như không còn ý nghĩa gì.
Huyền Tụng tiếp tục nói: "Ta đã sắp xếp chỗ ở cho Hoàng Đào, hôm nay Minh Dĩ Mạn sẽ ở cùng nàng ta, nàng không cần lo lắng.

Khách khứa Ma môn sau ngày hôm nay đều sẽ được đưa về, nàng còn mệnh lệnh gì cần truyền cho Thiên Trạch tông không?"
"Không có..."
"Ừm, vậy nàng có gì muốn nói với ta không?"
Cố Kinh Mặc đột nhiên ngửa mặt nằm xuống, dang tay ra nhắm mắt lại: "Tới đi."
"..."
Huyền Tụng đưa tay xoa xoa mi tâm, cuối cùng thở dài một hơi.
Ban đầu đã biết nàng là nữ tử như thế, giờ phút này cần gì phải xấu hổ?
Hắn xoay người, đến trước người Cố Kinh Mặc, duỗi tay gỡ búi tóc của nàng, đưa tay xoa xoa, để tóc của nàng tản ra.
Tóc dài buông xõa trên giường đá.
Hắn bện tóc đen của Cố Kinh Mặc và lọn tóc trắng của mình, nói: "Từ nay, chúng ta là phu thê kết tóc."
Cố Kinh Mặc nhìn tóc hắn xõa xuống, nhịn không được hỏi: "Tóc của chàng trắng như vậy do tuổi tác hay vì là tuyết hồ?"
"Vì không để đám người ở Tu Chân giới nghi ngờ thọ nguyên của ta, ta mới không khống chế, mặc cho nó trắng ra."

"Có thể biến thành màu đen lại không?"
"Có thể, tỉ như dùng đan dược của Vân Túc Nịnh thì có thể khiến nó biến thành màu đen."
Huyền Tụng ngón trỏ nâng lên, pháp khí chiếu sáng trong nháy mắt liền tắt, trong phòng trở nên lờ mờ lại yên tĩnh.
Huyền Tụng luôn thích yên tĩnh, vị trí của động phủ cũng nằm ở nơi hẻo lánh của Duyên Yên các, sau khi không lên tiếng nữa, tiếng hít thở trong động phủ cũng trở nên đột ngột.
Hai người ở rất gần, hô hấp quấn giao, Cố Kinh Mặc vốn còn thản nhiên, giờ phút này cũng trở nên khẩn trương.
Có kết giới phòng hộ, Huyền Tụng có thể đặt xuống một nụ hôn.
Thật lâu, không chịu tách ra.
Sột sột soạt soạt.
Động tác nhẹ dịu dàng.
...
...
Pháp khí chiếu sáng lần nữa sáng lên, Huyền Tụng nâng tay lên nhìn bàn tay bị nóng đỏ của mình.
Lửa có thể ngăn lại, thế nhưng công pháp hệ hỏa hệ vẫn nóng bỏng.
Chò dù hắn là tu tiên giả, thân thể cứng cỏi hơn so với người thường, qua thời gian một chén trà cũng có chút không chịu nổi.
Cố Kinh Mặc gom lại y phục ngồi dậy, có chút ủy khuất nhìn lòng bàn tay của hắn, nhỏ giọng lầm bầm: "Chàng mở rộng kết giới một chút, lửa của ta có thể chiếu cho động phủ sáng trưng, căn bản không cần đến pháp khí chiếu sáng."
Huyền Tụng không muốn nhớ lại trong động phủ tối tăm, trên da thịt người bên cạnh lóe lên ánh lửa...!Đây là kỳ cảnh như thế nào?
Huyền Tụng thăm dò mở miệng: "Nàng có thể..."
"Đừng thử, ta sợ sau khi cái kia của chàng tiến vào...!sẽ bị ta nấu chín..."
"..."
Huyền Tụng không có cách nào, chỉ có thể ra gian ngoài mang rượu tới.
Tửu lượng của hắn không tốt, chỉ có thể nhìn Cố Kinh Mặc uống, uống đến khi Cố Kinh Mặc dường như có men say, đầy hào hứng: "Huyền Tụng, chúng ta đánh một trận đi!"
"Cố Kinh Mặc, hôm nay là ngày ta với nàng thành thân."
"Ta muốn nhìn xem, là Ma Tôn lợi hại, hay là Thiên tôn lợi hại." Sau khi say rượu vẫn không xưng hô sai.
"Cố Kinh Mặc."
"Chúng ta ra bên ngoài động phủ đánh."
"Không đánh."
Cố Kinh Mặc không chịu bỏ qua, lôi kéo y phục của Huyền Tụng náo loạn một hồi lâu.
Huyền Tụng bị nàng làm cho đau đầu, cuối cùng dứt khoát cưỡng ép ôm lấy nàng, nằm ở trên giường đá: "Ngủ đi, không đánh cũng không song tu, ngoan."
"Cứ đánh một lần đi..."
"Không đánh."
"Huyền Tụng..."
"Ừm."
"Chàng ôm quá chặt, ta không thể trở mình."
"Không động là tốt nhất."
Cố Kinh Mặc trái lại ôm Huyền Tụng thật chặt, ở phương diện ôm cũng không chịu rơi xuống hạ phong.

*
Lý Từ Vân chưa từng nghĩ tới, sư phụ luôn không có hứng thú với vạn vật trên thế gian của mình một ngày kia sẽ thành thân.
Hắn cũng không nghĩ tới, sư phụ thành thân hắn lại là người mệt nhọc nhất.
Hắn tiếp tân khách uống rượu, bước chân có chút lảo đảo.
Thật vất vả mới đưa tiễn nhóm tân khách cuối cùng, hắn rốt cuộc có thể trở về động phủ của mình.
Trên đường, hắn nhìn thấy

Nam Tri Nhân đang chờ hắn, không khỏi dừng bước lại hỏi: "Sư đệ, tại sao đệ lại ở chỗ này?"
"Huynh quên giao chúng ta có hẹn sao?"
"Có hẹn..." Đầu Lý Từ Vân có chút mơ hồ, suy tư hồi lâu mới nhớ ra: "À, đệ nói là đệ muốn giúp ta tăng tu vi?"
Tu vi của Lý Từ Vân lúc nào cũng cách phi thăng một chút như vậy, hết lần này tới lần khác tu luyện vẫn không tiến triển.
Lúc trước Huyền Tụng đang bận rộn hôn sự nên không đếm xỉa tới hắn, sau khi thành thân xong sợ là sẽ tới răn dạy hắn.
Hắn lo lắng vô cùng, dứt khoát tới tìm sư đệ, nhờ nàng giúp mình.
Ngày đó, Nam Tri Nhân chần chừ hồi lâu mới nói: "Thật ra có một biện pháp, có điều có lẽ sẽ mạo phạm sư huynh."
"Giữa chúng ta có gì mà mạo phạm, chỉ cần có thể tăng lên để không bị sư phụ trách phạt, biện pháp gì cũng được."
"Vậy thì tốt, gần đây sự vụ bận rộn, chờ hôn sự của sư phụ kết thúc, ta đi tìm huynh."
Cuối cùng Lý Từ Vân cũng nhớ lại, kéo tay áo Nam Tri Nhân đi về hướng động phủ của mình: "Đúng đúng đúng, còn phải tăng tu vi."
Nam Tri Nhân nhìn dáng vẻ lảo đảo của Lý Từ Vân, có chút chần chừ: "Hay là đổi thời gian đi?"
"Ta đoán...!Ngày mai sư phụ sẽ không vui vẻ, dù sao chuyện Ma Tôn tự cháy cũng không dễ xử lý, cho nên ngày mai người đầu tiên bị mắng chính là ta, chúng ta nên thừa dịp hôm nay..."
Nam Tri Nhân cùng Lý Từ Vân một trước một sau tiến vào động phủ của Lý Từ Vân.
Lý Từ Vân ngày thường thích sưu tầm những đồ kỳ quái, vậy nên trong động phủ của hắn khắp nơi đều là pháp khí các loại.
Lý Từ Vân cũng không có ý thu dọn, dẫn Nam Tri Nhân đến động phủ mình dùng tu luyện, đẩy một đống thẻ tre đi, ngồi ở trên bồ đoàn: "Chúng ta bắt đầu đi."
"Ở chỗ này sao?" Nam Tri Nhân hỏi.
"Đúng vậy!"
"Vậy...!Huynh tắt pháp khí chiếu sáng đi."
"Vì sao?"
"Muốn huynh làm thì huynh làm đi!"

Lý Từ Vân hiểu tính tình của sư đệ, cũng không hỏi nhiều.

Sau khi tắt pháp khí chiếu sáng, hắn bị Nam Tri Nhân đè x uống nằm ngửa trên mặt đất.
Cần nằm tu luyện sao?
"Vậy ta mạo phạm." Nam Tri Nhân nói.
"Ừm..." Lý Từ Vân vẫn mơ hồ như cũ, thậm chí không ý thức được nửa phần không đúng, lúc ngón tay của Nam Tri Nhân vận công ở vùng đan điền của hắn, hắn cũng không cảm thấy cảm giác ấm áp kia kỳ quái.
Cho đến khi, Nam Tri Nhân ngồi xuống.
Lý Từ Vân nằm ngửa mặt trên mặt đất, hô hấp đều khẩn trương.
Hai tay của hắn nắm lại, lại buông ra, âm thầm lăn trong cổ một vòng.
Nam Tri Nhân tựa hồ cũng chưa quen thuộc phương thức tu luyện này, cực kì vụng về, một hồi thì thở dài: "Sư huynh, ta có chút khó chịu, tạm thời nghỉ ngơi một chút."
"Ừm." Lý Từ Vân nặng nề mở miệng.
Thật lâu, cổ Lý Từ Vân mới căng lên hỏi: "Đệ nghỉ ngơi xong chưa?"
"Vẫn còn có chút khó chịu."
"Vậy để ta tới." Lý Từ Vân trong nháy mắt lật người.
Nam Tri Nhân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, hơi híp mắt lại, dựa vào năng lực nhìn ban đêm của tu giả, thấy được sư huynh biến thành dáng vẻ khác với ngày thường mà nàng quen thuộc.
*
Đêm, mênh mông.
Đêm, chậm rãi..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện