Bị Phó Uyên Di hù dọa như vậy, không còn một ai dám hé lời, đôi môi đều khép chặt, nín thở tập trung nhìn bốn phía.
Trong rừng cây có tiếng sàn sạt rất nhỏ, giống như là tiếng bước chân người đạp lên cỏ dại.
Tần Dũng mặt mày xanh mét trốn vào giữa hai người Du Hân Niệm và Phó Uyên Di: "Má ơi, cái gì vậy! Là người hay quỷ!".
Du Hân Niệm che chắn ở trước người Phó Uyên Di, rút kiếm ra, Phó Uyên Di nhìn hướng về phía âm thanh phát ra, một mảnh đen kịt.
"Là người." Phó Uyên Di nói.
"Người?" Tần Dũng nói, "Tốt lắm, vấn đề tiếp theo, các cô là người hay quỷ?".
Du Hân Niệm: "......"
Đi kèm với tiếng ho khan, một đám người quần áo rách rưới, cầm trong tay những tảng đá lớn, gậy gỗ lớn từ trong rừng cây dè dặt bước ra. Bọn họ râu ria đầy mặt, thân hình tiều tụy, so với những kẻ lang thang còn muốn nghèo túng dơ bẩn hơn, trong tay là loại vũ khí nguyên thủy nhất, trong ánh mắt tràn ngập địch ý.
Du Hân Niệm chăm chú nhìn tới, bọn họ cũng nhìn ngược lại, người của hai bên đều đứng im tại chỗ, đều đang đánh giá thân phận của đối phương.
Du Hân Niệm nhìn thấy trên khuôn mặt dơ bẩn của những người này mang vẻ bệnh tật, đồng thời cũng khó hiểu khi nhận ra một tia phấn khích cổ quái. Sự phấn khích này đến từ trong ánh mắt thèm khát cực nóng của bọn họ. Du Hân Niệm đối với những ánh mắt như vậy cũng không hề xa lạ, trên con đường trưởng thành nàng đã gặp qua rất nhiều người cực độ khát vọng thành công, muốn thiết lập đế quốc doanh nghiệp gia tộc thuộc về chính mình, trong mắt bọn họ đều có sự phấn khích này, thậm chí ba nàng cũng có ánh mắt tương tự vậy. Nhưng còn đám người lưu lạc quái dị này tại sao cũng có ánh mắt như vậy?
Phó Uyên Di ở bên tai nàng nhỏ giọng nói: "Những người này từ lúc chúng ta xuống trực thăng đã đi theo từ xa, bọn họ có bộ dáng như thế nào?".
Du Hân Niệm nói: "Tất cả đều ăn mặc rách rưới, trông không khác gì người hoang dã. Nhưng có chút điểm rất cổ quái......"
"Cổ quái?"
Phó Uyên Di suy nghĩ trong chốc lát, nói: "Xem ra dì Võ quả thực có khả năng vẫn còn sống, những người này hẳn là những bệnh nhân đã bị cưỡng chế đưa tới đây."
Du Hân Niệm thấy những người này ánh mắt sáng ngời, nhưng lại ho khan không ngừng, mặt mày xanh xao vàng vọt, trông có vẻ đã ngoài năm mươi tuổi. Từ lúc trực thăng đáp xuống thì bọn họ đã bắt đầu bám sát, chưa hề tập kích, nếu không bị Phó Uyên Di phát hiện bọn họ có khả năng sẽ không hiện thân. Nhìn kỹ đám người già yếu này đây, Du Hân Niệm cảm thấy chính các nàng mới là những kẻ xâm nhập tràn ngập uy hiếp.
"Không cần sợ, chúng tôi sẽ không làm hại các người." Du Hân Niệm rời khỏi tán dù của Phó Uyên Di, bước lên phía trước, dùng ngữ điệu ôn hòa nói, "Các người đều là người dân của thôn Trường Thọ, đúng không?".
"Các người là ai?" Một ông lão đứng ở phía sau đám người mở miệng hỏi, "Nghe giọng nói không giống như là người địa phương."
"Đúng vậy, chúng tôi quả thực không phải người địa phương, chúng tôi tới đây là để tìm người. Các ông có biết Võ Tú Anh ở đâu không?"
Bọn họ vẫn đang cầm đá tảng và gậy gỗ, thoáng nhìn nhau, không hề trả lời câu hỏi của Du Hân Niệm.
Tần Dũng ló đầu ra nhìn ông lão kia một hồi lâu, mới do dự mở miệng: "Chú Hoắc, là chú phải không?".
Ông lão nghe được tên của mình tựa hồ không mấy thích ứng, hơi sửng sốt, Tần Dũng tùy tiện bước nhanh tới trước: "Thật đúng là chú a, chú Hoắc! Cháu còn tưởng là chú đã chết rồi!" Hắn đẩy đám người ra hai bên, cầm tay ông ta, "Cháu Tiểu Dũng a! Không nhận ra sao? Cũng phải, nhiều năm như vậy không gặp, cháu cũng muốn không nhận ra chú nữa, chỉ nhớ là trên mặt chú có một vết sẹo." Tần Dũng chỉ vào mặt ông ta.
Lão Hoắc lảng tránh ánh mắt của hắn, ho khan dữ dội: "Cháu tới đây làm cái gì? Đây không phải là nơi cháu nên đến, mau đi đi, mang theo mấy người kia cùng đi đi."
"Cháu là tới tìm mẹ cháu, tìm được bà ấy cháu mới trở về." Tần Dũng nói, "Chú Hoắc, chú có nhìn thấy mẹ cháu không? Võ Tú Anh! Bà ấy bị đưa đến đây đã hơn một năm rồi."
"Võ Tú Anh......" Lão Hoắc tựa hồ đang nhớ lại, lại tựa như trống rỗng, Tần Dũng gấp đến độ nhịn không được, Du Hân Niệm cũng nhìn ông ta chằm chằm.
"Bà ấy đã chết, đã chết rồi." Lão Hoắc lắc đầu. Nghe được chữ "chết", Tần Dũng chợt lạnh cả người, mãi một lúc nói không nên lời, Du Hân Niệm vẫn nhìn chằm chằm lão Hoắc này, xen vào nói:
"Chú Hoắc, chú xác định dì Võ đã chết? Bà ấy đã chết lúc nào? Vì sao lại chết, chú còn nhớ rõ không?"
Lão Hoắc nhìn ngược lại nàng, đột nhiên nâng tay ném tảng đá về phía nàng. Du Hân Niệm giơ kiếm ngăn lại, đẩy bay tảng đá đi, đập thẳng vào đầu một ông lão khác. Ông lão kia ôm đầu đầy máu kêu la không ngừng, đồng bọn xung quanh ông ta lập tức xông lên bao vây, tức giận mắng chửi Du Hân Niệm các nàng:
"Đồ vô liêm sỉ không biết kính lão! Ai cho phép các cô bước vào thôn Hạc?! Mau cút đi! Đừng làm ô nhiễm chốn niết bàn này của thôn Hạc! Cút đi!"
Du Hân Niệm im lặng, Phó Uyên Di khẽ giữ lấy vai nàng nói: "Những người này hết sức cổ quái, chúng ta đi trước đi, đừng dùng cứng đối cứng với bọn họ."
Du Hân Niệm gật gật đầu, lôi kéo Tần Dũng trở về. Tần Dũng không chịu đi, một phen nước mắt nước mũi: "Tôi không tin mẹ tôi đã chết! Cả đám các người đều nói bà ấy đã chết, lấy bằng chứng ra xem đi a! Lấy bằng chứng ra –"
Du Hân Niệm lập tức xoay kiếm lại kề sát cổ hắn, Tần Dũng vừa quay đầu lại, bắt gặp một gương mặt la sát cực kỳ phẫn nộ: "Anh con mẹ nó có đi hay không?".
Tần Dũng ứa mồ hôi lạnh, trong nháy mắt liền không náo loạn nữa: "Đi...... Đi......"
Ngọc Chi khó hiểu: "Ở trong lòng các người tôi chính là hình tượng này?".
Lâm Cung cười lạnh: "Cô cảm thấy cô đáng có loại hình tượng này sao?"
Khi các nàng trở lại thì mặt trời chiều đã ngã về tây, Du Hân Niệm từ xa trông thấy chiếc trực thăng đứng sừng sững bên trong ánh tịch dương. Bỗng nhiên phía sau có một cảm giác khó hiểu thu hút nàng quay đầu lại, nàng dừng bước xoay lại xem, thấy đám người lão Hoắc kia yên lặng bất động bên trong ánh chiều tà, tựa như những cái xác đã phơi khô, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ tươi cười quỷ dị. Cười đến thỏa mãn, cười đến tinh thần phấn chấn dâng trào.
Du Hân Niệm từng gặp qua rất nhiều chuyện kỳ quái cũng không khỏi bị cảnh tượng này làm cho cả người nổi da gà.
Các nàng lui trở lại bên cạnh trực thăng, Tần Dũng chân đau, té trên mặt đất không ngừng rên rỉ. Phó Uyên Di hai tay nhét trong túi áo khoác, vẫn còn có hứng thú mà phân tích: "Em vừa rồi có nghe thấy không? Những người đó nói 'chốn niết bàn này của thôn Hạc'."
Du Hân Niệm nói: "Đúng vậy, thật sự là cổ quái. Nếu như mấy lão già này đều là vì bệnh nặng không thể chữa trị mà bị cưỡng chế đưa đến thôn Hạc chờ chết, thì làm sao có thể cảm thấy nơi này là chốn niết bàn? Hơn nữa nhìn bọn họ nhân số không ít, nếu như quyết liệt xông xuống núi, cho dù có người của thôn Trường Thọ cầm súng canh gác, hai bên đối kháng, ai thắng ai thua thật đúng là không thể nói trước được. Nhưng bọn họ giống như là đặc biệt có ý thức lãnh thổ, quả thực xem thôn Hạc trở thành địa bàn của mình, đừng nói là rời khỏi thôn Hạc, có người tiến vào thôn Hạc bọn họ có thể phát hiện trước tiên, bày ra khí thế tấn công. Càng cổ quái hơn chính là bộ dáng của bọn họ, chị nói là bọn họ bị bệnh nặng đi, đúng là vậy, nhìn cả đám bọn họ đều rất tiều tụy, nhưng nếu nói là thực sự tiều tụy, thì ánh mắt bọn họ ngược lại cũng không phải như vậy, cho bọn họ một xiên thịt người nướng hẳn là bọn họ đều có thể reo hò hoan hô ăn đến sạch sẽ."
"Đây là điểm cổ quái mà vừa rồi em nói?"
"Ừm."
Phó Uyên Di nói: "Nếu như vì bệnh nặng không thể chữa trị mới đưa bọn họ đến thôn Hạc chờ chết, mang trong người căn bệnh nan y chắc chắn sẽ rất chán nản, khó có khả năng còn có thể lực và tinh thần mà ở trên núi xây dựng nhà cửa."
Càng nói càng cảm thấy cổ quái, Du Hân Niệm hỏi Tần Dũng, "Anh quen biết cái người họ Hoắc kia, anh cảm thấy ông ta có gì không giống với trước kia không?".
Tần Dũng trở mình một cái, nghĩ ngợi: "Nói có cái gì không giống thì thà nói có cái gì giống nhau đi. Chú Hoắc trước kia là một gã lưu manh, thường xuyên gây sự đánh nhau, vết sẹo trên mặt ông ta chính là trong lúc kéo bè kéo phái đánh nhau bị người ta chém bị thương. Trước kia ông ta ở sát vách nhà tôi, mẹ tôi rất sợ ông ta, ông ta nhìn thấy tôi lại rất thích trêu chọc, tôi ngược lại cũng không sợ ông ta. Ông ta trước kia mở miệng ra toàn là lời thô tục, cả người điên điên khùng khùng hở một tí là cười sằng sặc. Vừa rồi nhìn thấy ông ta thực sự không nhận ra, chỉ có vết sẹo trên mặt kia là giống nhau. Cảm giác giống như ông ta đã thay đổi thành một người khác vậy."
"Trong đám người kia anh còn quen biết ai nữa không?"
Tần Dũng nghĩ nghĩ, lắc đầu: "Bọn họ bẩn thành như vậy, cho dù trước kia có quen biết thì hiện tại cũng nhận không ra."
Du Hân Niệm cùng Phó Uyên Di đều đăm chiêu.
Mặt trời lặn chìm, màn đêm tứ hợp, Tần Dũng một đường bôn ba đi tìm mẹ, nằm trên đỉnh núi hiu hiu gió lạnh mà cũng ngủ ngáy đến vang trời. Du Hân Niệm cùng Phó Uyên Di nhìn sắc trời đã tối, lặng lẽ lẻn vào trong bóng đêm.
Ngọc Chi cùng Lâm Cung đi theo phía sau các nàng, rừng cây ban đêm không một tiếng động, dần dần tới gần đống lửa trại đằng xa.
Phó Uyên Di bảo Ngọc Chi và Lâm Cung đi trước nhìn xem đống lửa kia là do ai đốt, Ngọc Chi và Lâm Cung trở về nói: "Ông trời của tôi ạ, ít nhất có hơn một trăm lão đầu già khụ ở bên đống lửa trại vừa hát vừa nhảy, nuốt kiếm phun lửa đập vỡ tảng đá trên lồng ngực! Cả một đoàn tạp kỹ!".
Du Hân Niệm "Hả?" một tiếng: "Cái quỷ gì!".
"Các cô tự đi nhìn đi a!"
Các nàng men theo rừng cây tới gần đống lửa trại, thật đúng như lời Ngọc Chi đã nói, những lão nhân này ban ngày thân thể không thịt ánh mắt vô hồn,