Người lớn tuổi không giống như những đứa trẻ bám giường, trời vừa sáng sẽ tự động tỉnh giấc.
Khâu Dung bước ra khỏi phòng, vén tóc gọn gàng bên tai, đi về hướng phòng khách thì nhìn thấy đối diện có người đang đứng trước máy giặt, bà lại gần thêm vài bước mới thấy rõ đó là con trai mình, tay áo xắn lên, nhìn chằm chằm máy giặt.
Cảm giác mới lạ xẹt qua, Khâu Dung hỏi "Giặt cái gì đó?" Con trai thức sớm, còn tự giặt đồ, lại lén lén lút lút nha.
Úc Trạch từ miệng nhả ra hai chữ,"Ga giường."
Tối qua, anh và Tử Tri đều là tân thủ, vừa lái xe lên đường liền gặp chướng ngại, thông lộ rất chật, thân xe lại rộng rãi, nửa bước khó đi.
Anh thiếu chút nữa là mất khống chế, gấp gáp đổ mồ hôi vượt qua chướng ngại, tăng nhanh tốc độ.
Sau đó cả hai ngừng một lát mới tiếp tục đi tiếp, toàn bộ hành trình đều hoạt động theo bản năng, khẩn trương cùng kích động chiếm cứ hơn phân nửa tư duy.
Đến cuối cùng, anh vẫn ôm Tử Tri, không muốn thoát ra ngoài mà ẩn nhẫn bên trong.
"Con giặt ga giường?" Khâu Dung cố ý lộ ra vẻ mặt kỳ quái,"Gọi Tiểu Trương các cô ấy thu dọn cho không phải được rồi sao." Bình thường cũng là người hầu làm, có bao giờ con trai bà chịu khó siêng năng đến trình độ này.
Bà cười rộ lên, ý vị thâm trường kéo dài thanh âm,"Dơ a~."
Úc Trạch khóe môi giật giật,"Mẹ, mẹ cười rất đáng sợ đó."
Ga giường này anh tháo ra từ tối qua , để một đêm, vết máu khô, khó tẩy, chà mạnh cũng không bay, anh muốn quăng bỏ cho rồi, thế nhưng cố tình ga giường này lại là