"Tôi đang gọi cô đó! Cô nhân viên kia." Giang Vũ Phỉ tỏ vẻ ghét bỏ.
Đến tận một lúc lâu cô mới phát hiện Giang Vũ Phỉ đang gọi mình.
Chắc do cô mặc đồ của nhân viên phục vụ nên cô ta hiểu lầm rằng cô đang làm việc ở đây, chẳng trách cô ta đắc ý như vậy.
Giang Ý Mạn bước tới, giả làm người phục vụ, cung kính nói: "Thưa cô, cô cần gì ạ?"
“Cô làm phục vụ ở đây à?” Giang Vũ Phỉ ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt khinh thường.
Niềm vui nở rộ trong lòng cô ta.
Cũng đúng thôi, một người chưa tốt nghiệp đại học thì làm gì có công ty tốt nào nhận, hóa ra là đi làm phục vụ, hahaha.
“Vâng, xin hỏi cô có gì muốn phân phó?” Giang Ý Mạn gật đầu.
Ở đây có quá nhiều người, Giang Ý Mạn không muốn thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, hơn nữa còn có một đám ông lớn đang canh cô ở trong khách sạn.
“Giúp tôi cầm áo.” Giang Vũ Phỉ khẽ mở hai tay, dáng đứng như bà hoàng.
Giang Ý Mạn đưa tay muốn lấy áo, nhưng Giang Vũ Phỉ không có cởi áo khoác ra mà còn hung hăng lườm cô.
"Còn đứng đấy làm gì? Cô không biết phục vụ sao? Không mau giúp tôi cởi áo khoác! Có tin tôi khiếu nại cô không hả?" Giang Vũ Phỉ ồn ào.
Giang Ý Mạn ngẩng đầu lên, liếc nhìn Thẩm Giai Nghị bên cạnh, anh ta đứng đó như cột điện, lạnh lùng kinh khủng.
Trong mắt anh ta thoáng qua một tia chán ghét, rất nhanh nhưng vừa lúc bị Giang Ý Mạn nhìn thấy.
Giang Ý Mạn đưa tay, giúp Giang Vũ Phỉ đem áo khoác cởi ra rồi cầm trong tay, sau đó yên lặng đứng một bên.
Hiên Hiên lấp sau lưng Thẩm Giai Nghị, thằng nhóc nhìn Giang Ý Mạn rồi lè lưỡi nhăn mặt trêu chọc cô.
Giang Ý Mạn cũng lè lưỡi lại, hai người len lén đùa nghịch với nhau.
Giang Ý Mạn cảm thấy rất hạnh phúc, còn hạnh phúc hơn cả việc cô đầu tư thành công được một dự án lớn, bởi vì Hiên Hiên là con trai của cô, con trai đang đùa nghịch với cô.
“Chồng à, em vào nhà vệ sinh một chút, anh